Tin nội bộ của Tiết Cửu Trà quả nhiên chính x/á/c.

Không lâu sau, trường học công bố thông tin về giải giao lưu giữa Đế quốc và Liên bang.

Giải đấu lấy tôn chỉ "Thi đấu là nhất, tình bạn tùy hứng", khiến nhiều học sinh háo hức.

Sinh viên tự do thành lập đội, mỗi đội tối thiểu ba người, tối đa năm người.

"Tống Tụng, bọn mình cùng đội đi, tao còn rủ thêm mấy đứa nữa."

Tiết Cửu Trà dẫn theo ba alpha hớn hở chạy tới.

"Khoan đã. Ai thèm chung đội với đồ vô dụng đó, coi tao làm từ thiện à!"

"Đúng đấy, Tiết Cửu Trà mày muốn chung đội với nó thì kệ mày, đừng kéo bọn tao."

"Mày trả tiền nên bọn tao mới đồng ý cho mày vào đội, nhưng đừng hòng bắt bọn tao mang theo thứ phế vật này."

Tên đó giơ bàn tay năm ngón: "Muốn bọn tao cho nó vào cũng được, thêm năm vạn tinh tệ."

Tiết Cửu Trà tức gi/ận chống nạnh: "Chúng mày! Nuốt lời không ngượng mồm à?"

"Thì sao? Giờ các đội khác đã lập xong hết rồi, ngoài bọn tao, ai thèm nhận hai thứ rác rưởi các người? Một thằng 2B, một đứa FB, ha ha ha."

"Muốn hưởng điểm thì ngoan ngoãn nghe lời, hiểu chưa?"

Tên alpha c/ắt tóc cua đứng đầu nhóm khoanh tay, ánh mắt kh/inh thường: "Mười vạn tinh tệ, thì cho thằng vô dụng bên cạnh mày vào. Đứa chui cửa sau vào trường, chắc chắn không thiếu tiền."

"Nói mới nhớ, da nó trắng nõn thế kia, không biết chui cửa sau nào nữa đây, ha ha ha."

"Đừng nói, đừng nói, mặt mày yểu điệu như omega ấy, suốt ngày ẻo lả như đàn bà, ha——"

Tiếng cười của chúng đột ngột tắt lịm, ánh mắt hoảng hốt liếc về phía sau lưng tôi, vội cúi gằm mặt.

"Bảo bối."

Là Tử Lai.

"Đừng nhìn."

Hắn che mắt tôi, lông mi tôi quẹt vào lòng bàn tay hắn.

Người có tinh thần lực cao cấp có thể gi*t người trong vô hình, dạy dỗ mấy tên này chỉ là chuyện nhỏ.

Bên tai vang lên vài tiếng kêu gào xin tha, sau đó chỉ còn lại ti/ếng r/ên rỉ nghẹn ngào.

Tử Lai kéo tôi đi xa, tôi thừa cơ lôi theo Tiết Cửu Trà đang đờ đẫn.

"Bảo bối vào đội với anh, anh cho em được miễn thi cuối kỳ."

"Bạn em cũng được đi cùng."

"Thế nào?"

Tử Lai kéo tay tôi đang nắm Tiết Cửu Trà, lau sạch rồi giả vờ định hôn.

Ọe——

Tôi giơ ngón tay chặn mặt hắn.

"Cậu làm gì thế? Gh/ét alpha mà còn động vào người tôi làm gì?"

"Tôi với cậu có thân thiết đâu?"

"Sao lại không?"

"Em đã biết cả sở thích của anh rồi cơ mà!"

Tử Lai vui mừng, khóe miệng nở nụ cười e thẹn: "Bảo bối đối với anh thật tốt."

"Tốt cái đầu ý! Tôi với cậu không quen!"

Tử Lai sững người, im lặng vài giây rồi cúi sát tai tôi: "Nhưng mà bí mật của em và Tần Khuynh đã bị anh phát hiện rồi."

Hắn cười khẽ, chớp mắt á/c ý: "Hắn đối xử không tốt với em đúng không? Lạnh lùng, mặt lạnh như x/á/c ch*t, truyền pheromone một cách tà/n nh/ẫn, nhìn đã biết không biết chiều chuộng, chỉ biết trêu chọc bảo bối."

"Theo anh đi, thứ hắn cho em, anh trả gấp ba, anh rất ngoan ngoãn, ngoài giường anh nghe lời em hết..."

Môi hắn lướt nhẹ trên dái tai tôi.

Đầu óc người này toàn thứ gì thế này?

Tôi không nhịn được nữa, một cái đ/ập đầu vào hắn: "Tôi với anh ấy không phải qu/an h/ệ đó."

Đã đăng ký kết hôn rồi.

"Xoẹt——"

Khóe miệng Tử Lai bị tôi đ/ập chảy m/áu, nhưng hắn không gi/ận.

Làm bộ thảm thương chỉ vết thương cho tôi xem.

"Đau quá."

Hắn nhéo nhẹ má tôi.

"Lòng dạ em thật đ/ộc á/c, mau thổi phù cho anh đi."

Nhìn từ xa, như thể hắn đang hôn tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
8 Xe Buýt Số 0 Chương 15
11 Ôm trăng Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm