"Hừ." Tôi không nhịn được cười lạnh.
Hai người nghe thấy tiếng động, lưng đờ ra một chút.
Họ từ từ quay người lại.
Chưa kịp mở miệng nói gì, một lưỡi rìu đã ch/ém chính x/á/c vào đầu người đàn ông.
Ông Lý trợn mắt, dường như không thể tin nổi mọi chuyện.
Ông ta ngã xuống đất một cái rõ đ/au, nhanh chóng tắt thở.
Lúc này bà Lý mới hoàn h/ồn.
Bà ta quỳ xuống đất gào thảm thiết: "Trời ơi! Cô làm gì thế này?! Tôi tốt bụng cho các cô trú nhờ, các cô lại lấy oán trả ơn, gi*t chồng tôi!"
Bà Lý nước mắt nước mũi giàn giụa, dùng ánh mắt h/ận th/ù nhìn chằm chằm vào tôi.
"Biết thế này... đáng lẽ nên để các cô ch*t cóng ngoài tuyết!"
Lâm Vi chạy đến bên tôi, sợ hãi núp sau lưng.
Tôi nhìn bà Lý, cười lạnh: "Tốt bụng cho trú nhờ? Nếu không phải chúng tôi nhanh trí, sợ giờ đã bị nh/ốt trong hầm chịu hết đ/au đớn rồi chứ?"
Ánh mắt bà Lý thoáng chút hoảng lo/ạn: "Cô xuống hầm rồi?"
Tôi trả lời lạc đề: "Hai người đã gi*t bao nhiêu người rồi?"
Bà ta nhìn thẳng vào tôi, đột nhiên cười một tiếng: "Bao nhiêu người? Không nhớ nữa, mấy con đàn bà hư hỏng đó đáng ch*t, ai bảo chúng nó quyến rũ chồng tôi."
"Quyến rũ? Rõ ràng là ông ta hại những người phụ nữ đó, tôi thấy ông ta căn bản không yêu bà, không thì sao có thể làm chuyện như thế?"
"Cô nói bậy!"
Tâm trạng bà Lý trở nên kích động: "Ông ấy đương nhiên yêu tôi! Ông ấy nói mấy con kia làm tôi tức gi/ận, ch*t cũng đáng!"
Tôi thấy bà ta vừa đáng thương vừa đáng gh/ét.
"Vậy sao? Tôi thấy bà ch*t mới là đáng đời."
Vừa dứt lời, lưỡi rìu sắc bén đã bổ vỡ đầu bà ta.
Lâm Vi nhìn hai x/á/c ch*t trên đất, lo lắng hỏi: "Phó Sanh, cậu gi*t người rồi... lỡ cảnh sát tìm đến thì sao?"
Tôi lắc đầu: "Không sợ, bọn họ vốn là sát nhân, với lại chúng ta là phòng vệ chính đáng."
Nói xong, tôi kéo x/á/c ch*t định đi ra ngoài.
Lâm Vi không hiểu: "Kéo đi đâu thế?"
Người sau khi ch*t, cơ thể sẽ càng nặng hơn.
Tôi thở hổ/n h/ển trả lời: "Vứt xuống hầm, để lại đây cậu không sợ à?"
Lâm Vi mấp máy môi, cuối cùng đành kéo theo x/á/c ch*t còn lại.
Xử lý xong xuôi, tôi cảm thấy bụng đói cồn cào.
Sáng nay vì lo lắng, bữa sáng không dám ăn mấy miếng.
Lâm Vi cười: "Tớ vào bếp xem có gì, nấu cho cậu ăn."
Nói rồi, cô ấy đi thẳng vào bếp.
Lâm Vi có khiếu nấu nướng hơn tôi.
Cô ấy bận rộn trong bếp, tôi ở ngoài rửa vết m/áu trên sàn.
Mọi việc dường như đang đi theo chiều hướng tốt.
Tối đến, tôi nằm trên giường.
Lâm Vi nhìn ra tuyết lớn bên ngoài: "Phó Sanh, sao tớ thấy tuyết càng ngày càng lớn thế, chúng ta không bị kẹt mãi ở đây chứ?"
Cô lại bắt đầu nghĩ lung tung.
Tôi kiên nhẫn giải thích: "Sao có thể? Mùa xuân rồi cũng sẽ đến mà."