12.

Người ra vào sân bay đông đúc, vậy mà bọn chúng vẫn dám ngang nhiên như thế, chứng tỏ ở đây có không ít đồng bọn của chúng.

Tôi nhận thấy nhiều ánh mắt không thiện chí đang dõi theo mình.

Tên bị tôi làm bị thương ôm cánh tay, nghiến răng hỏi: “Con khốn, mày làm gì tay của tao?”

“Chỉ phế một cánh tay của anh thôi mà, làm gì căng thế?” - Tôi giả bộ vô tội.

Vừa rồi, tôi đã đ/á/nh lên tay hắn một đạo phù “trọng lực” - không cần giấy vàng chu sa, mà vẽ bằng linh lực trên không, mắt thường không thể thấy hay chạm vào.

Phù chú này tăng trọng lực gấp trăm lần, vốn dùng với yêu quái để khiến chúng di chuyển khó khăn, không thể chạy trốn.

Dùng trên người, hiệu quả y như vậy. Nếu tôi không gỡ bỏ, cánh tay đó sẽ vĩnh viễn chịu sức nặng khủng khiếp cho đến khi tàn phế.

Nhìn hắn quen tay như vậy, chắc đã hại không biết bao nhiêu người, coi như tôi làm phúc tích đức thay hắn.

Nhưng hắn chẳng biết điều, mồ hôi chảy đầy mặt, đ/au đớn đến nghiến răng, bắt tôi khôi phục lại, nếu không sẽ cho tôi biết tay.

Tôi nhún vai: “Không biết làm đâu.”

Hắn tức muốn xông tới túm cổ áo tôi, nhưng vừa buông tay bị dán phù thì cánh tay không chịu nổi trọng lực, rơi phịch xuống, trật khớp, kéo cả người ngã sõng soài.

Hắn hít mạnh vì đ/au, nằm vật ra không đứng dậy nổi.

Tên họ Trần thì chẳng hề tỏ vẻ cảm thông, ở đây có bị g/ãy xươ/ng cũng phải làm việc tiếp. Hắn cho rằng tên kia giả vờ yếu đuối nên bực mình đ/á một cái, bắt đứng dậy.

Rồi hắn nhìn tôi từ đầu đến chân, như đang định giá. Có vẻ hắn đổi ý, muốn đưa tôi đi cùng.

Đám người ẩn trong đám đông bắt đầu đứng dậy, chậm rãi áp sát.

Trì Linh ôm ch/ặt tay tôi, định bước ra thương lượng điều kiện.

Tôi giơ tay đẩy cô ấy lại, ra hiệu bình tĩnh.

Khi bọn chúng chỉ còn cách chưa tới mười mét, tôi đột nhiên mỉm cười với tên họ Trần, vỗ vai hắn một cái: “Anh bạn, thoải mái đi, đừng căng thẳng thế.”

Ngay lúc đó, phù “bù nhìn” tiến vào cơ thể hắn, khiến mắt hắn lập tức trống rỗng.

Tôi lại đưa tay kéo tên bị phù trọng lực còn nằm trên đất dậy, tươi cười: “Xin lỗi nhé anh bạn, vừa rồi chỉ đùa thôi, không gi/ận chứ?”

Thêm một đạo phù “bù nhìn” nữa đ/á/nh vào cơ thể hắn. Hắn lập tức gật đầu đờ đẫn.

“Vậy tốt, xe các anh đâu? Dẫn bọn tôi tới.”

Cả hai gật đầu, dẫn đường.

Những kẻ vừa áp sát lập tức tản ra, giả vờ như chưa có gì, nhìn theo chúng tôi rời đi.

13.

Vừa lên xe, tôi lập tức cảm giác như có người giám sát.

Đảo mắt nhìn quanh chiếc xe cũ nát, tôi chú ý đến camera hành trình treo ở gương chiếu hậu, ống kính hướng thẳng vào trong xe.

Tôi giả vờ không phát hiện. Dù sao trên mặt tôi đã có “Phù che mắt”, camera không thể ghi rõ.

Còn Trì Linh thì khỏi cần, đối phương vốn biết cô ấy sẽ đến, có hay không cũng chẳng khác biệt.

Trên đường vào khu công nghiệp, Trì Linh vừa lo lắng vừa phấn khích.

Sau khi biết tôi đã kh/ống ch/ế hai tên kia bằng Phù bù nhìn, cô ấy không còn sợ mà nhìn tôi với ánh mắt sùng bái.

Cô ấy còn hỏi: “Đại sư, cô nói linh h/ồn A Lâm sau khi ch*t bị giam giữ, vậy lát nữa khi cô c/ứu được anh ấy, có thể cho tôi gặp không?”

Sợ tôi từ chối, cô ấy vội bổ sung: “Tôi sẽ trả công hậu hĩnh, mấy năm qua tôi ki/ếm được nhiều tiền lắm, cô cứ ra giá.”

Nghe vậy mắt tôi sáng rực, lộ rõ vẻ mê tiền.

Rút kinh nghiệm lần trước với Cố Tinh Nguyên, tôi không dám làm bộ bí hiểm ra dấu tay.

Tôi nói trước yêu cầu được thanh toán vé máy bay khứ hồi, rồi mới báo phí lao động là mười nghìn.

Nghe xong, Trì Linh lập tức lắc đầu: “Không được, thêm chút nữa, một triệu nhé?”

Tôi: …

14.

Chưa từng thấy ai khoe tiền trắng trợn vậy.

Bề ngoài tôi vẫn giữ vẻ đạo mạo huyền bí, nhưng trong lòng thì khóc ròng.

Làm minh tinh giàu thật… tôi không muốn học tài chính nữa, tôi muốn làm minh tinh!

Tôi có muốn một triệu không? Có chứ… nhưng ông trời không cho.

Tôi trả giá: “Mười một nghìn, không hơn.”

Cô ấy lại nâng giá: “Hai triệu.”

Chị gái này như muốn đem hết gia sản ra tiêu cho bằng được.

Suốt dọc đường, chúng tôi mặc cả qua lại.

Cuối cùng, nhờ “nỗ lực” của tôi, giá đã leo lên chín con số.

Đáng sợ hơn là Trì Linh còn mong tôi tiếp tục ra giá.

Khi đến khu công nghiệp, chân tôi mềm nhũn. May mà tôi từng thấy người có cả trăm triệu, chứ không chắc đã quỳ xuống xin cô ấy đừng khoe giàu nữa.

Tôi vẫn chưa biết rằng, trong nước, dân mạng đã đồng loạt “quỳ” trên mạng xin Trì Linh dừng khoe của. Cuộc trò chuyện trên xe đã bị phát trực tiếp qua camera hành trình giả kia.

Người livestream chính là người tên Lý Hạo.

Nghe Trì Linh giàu vậy, hắn cười ngoác tận mang tai. Trong mắt hắn, Trì Linh chính là “món lợi nhuận” khổng lồ.

Xe chúng tôi qua kiểm tra nghiêm ngặt rồi tiến vào trong. Ở cổng, Lý Hạo đang chờ, hắn ngẩng đầu điều khiển cả flycam.

Khi chúng tôi xuống xe, tên họ Trần và đồng bọn lái xe đi, phù bù nhìn tôi vẫn chưa gỡ.

“Hoan nghênh Trì ảnh hậu giá lâm, còn vị này là…?” - Lý Hạo niềm nở, cũng phải thôi, ai mà không cười khi thấy “mấy trăm triệu” đang đứng trước mặt.

Hắn nhìn tôi.

Tôi cười toe toét, rồi giữa ánh mắt mừng rỡ của hắn, giơ… ngón giữa.

“Mày…” - Hắn tức gi/ận, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, sắc mặt tái xanh.

Người nổi gi/ận mặt xanh là kẻ tâm địa đ/ộc á/c. Lông mày ngắn, thưa, gian trá, xảo quyệt.

Nhìn phát biết ngay không phải người tốt.

“Con trai à, bố tới rồi, sao trông con chẳng vui gì thế?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
2 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Mượn Âm Hậu Chương 5
11 Làm Kịch Chương 10
12 Trì Phong Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Danh sách bình luận đều đang khuyên tôi nhanh chóng đưa nhân vật nữ phụ đi chỗ khác.

Chương 6
Tôi nhận nuôi một cô bé. Một tuần sau khi đưa về nhà, tôi phát hiện con bé đang lén lút lục ví tiền của tôi. Những dòng bình luận lướt qua trước mắt tôi: [Mới bao lâu mà nhân vật nữ phụ đã lộ nguyên hình, có người vốn dĩ đã xấu xa từ trong máu.] [Lạc lẽ ra nên nhận nuôi nữ chính Nguyễn Nhuận mới phải, Nguyễn Nhuận từ nhỏ đã xinh đẹp lại hiền lành.] [Lạc nhanh nhìn rõ bộ mặt thật của nữ phụ đi, tống cổ con bé độc ác này về trại trẻ mồ côi đi!] Tôi không tin theo những lời trong bình luận, cũng không ngăn cản hay trách mắng hành vi trộm tiền của con bé để đuổi cổ nó khỏi nhà. Tôi đến ngân hàng đổi một thùng tiền lẻ. Một nghìn, năm nghìn, mười nghìn, hai mươi, năm mươi. Tôi trộn đều chúng lên rồi rải khắp mọi ngóc ngách trong nhà. Phòng ngủ, nhà bếp, nhà vệ sinh, ban công, ngăn kéo, tủ quần áo, bàn ăn, cạnh ghế sofa... Như thế này thì con bé không cần phải lén lút tránh mặt tôi, rồi lục lọi ví tiền của tôi nữa.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
0
EO