Bàn tay lật tấu chương của Bùi Giản lại khựng.

Hắn quay đầu liếc ta.

Ánh mắt tràn đầy vẻ cạn lời.

Sau đó còn lạnh lùng cười một tiếng.

Ta càng khó hiểu.

Không phải.

Rốt cuộc hắn bị làm sao?

Từ sáng đến giờ hắn đã quay lại nhìn ta bao nhiêu lần rồi?

Ta làm gì đắc tội hắn chứ?

“Diệp Trần.”

“Vi thần có mặt.”

“Trẫm hơi mệt.”

“Đi Ngự hoa viên dạo một lát.”

“Vâng.”

Bùi Giản đứng dậy.

Ta đương nhiên theo sát bên cạnh.

Hôm nay thời tiết rất đẹp.

Ánh nắng rực rỡ, gió nhẹ thoảng qua, hoa đúng mùa trong Ngự hoa viên gần như đều đã nở rộ.

Đoàn người vừa đi đến bên hồ đã nhìn thấy hai nữ nhân xinh đẹp đang ngồi trong đình.

Ồ.

Lệ tần và Trương quý nhân.

Có lẽ tâm trạng Bùi Giản hôm nay cũng không tệ, nhìn thấy hai người liền chậm rãi bước vào.

“Thần thiếp tham kiến hoàng thượng.”

“Bình thân.”

Bùi Giản ngồi xuống giữa hai nữ nhân.

Còn ta đứng bên cạnh như thường lệ.

Lệ tần dịu dàng nói:

“Hoàng thượng, gần đây hoa nghênh xuân trong Ngự hoa viên nở rất đẹp. Ngồi đây thưởng hoa, uống thêm một ấm trà, quả thật vô cùng nhàn nhã.”

Trương quý nhân cũng lập tức phụ họa:

“Đúng vậy. Hoàng thượng ngày ngày xử lý chính vụ vất vả, cũng nên dành thời gian nghỉ ngơi.”

Bùi Giản gật đầu.

“Hai vị ái phi có lòng.”

“Hậu cung của trẫm hòa thuận, đây mới là chuyện khiến trẫm yên tâm nhất.”

Nói xong, hắn còn bình thản uống một ngụm trà, dáng vẻ vô cùng hài lòng.

Ta suýt bật cười.

Hòa thuận?

Ta thật sự cười c.h.ế.t.

Trước khi ngươi nhìn thấy hai người này khoảng ba mươi giây, họ còn suýt đ.á.n.h nhau vì tranh sủng.

Một người m/ắng đối phương xuất thân thấp hèn.

Người kia m/ắng đối phương x/ấu xí.

Đều tại ngươi cả.

Nếu ngươi đi chậm thêm một chút, nói không chừng còn có thể tận mắt nhìn thấy hai phi tần lao vào đ.á.n.h nhau.

Bùi Giản vừa uống trà vào miệng đã lập tức sặc mạnh.

Ta phản xạ cực nhanh, lập tức đưa khăn tay cho hắn.

Động tác còn nhanh hơn cả hai phi tần ngồi bên cạnh.

Đây hoàn toàn là thói quen nhiều năm.

Dù sao từ lúc Bùi Giản còn là thái tử, ta đã luôn theo bên cạnh bảo vệ hắn.

Nói là bảo vệ, nhưng rất nhiều lúc ta gần như kiêm luôn cả việc chăm sóc hắn.

Nếu không phải bạc nhiều, ta mới chẳng thèm làm.

Hoàng đế ch.ó má từ nhỏ đến lớn vẫn bất cẩn như vậy.

“Hoàng thượng, người không sao chứ?”

Nhân cơ hội này, Lệ tần lập tức tiến sát đến.

Không hổ danh Lệ tần.

Nhan sắc của nàng thậm chí còn nhỉnh hơn Tề phi vài phần.

Đáng tiếc.

Để quyến rũ hoàng đế ch.ó má, nàng đã dùng không ít phương t.h.u.ố.c kỳ quái.

Bề ngoài da trắng như tuyết, mịn như ngọc, nhưng cơ thể bên trong đã hao tổn đến mức nào rồi?

Mấy loại phương t.h.u.ố.c ấy nói trắng ra chẳng khác gì đ/ộc.

Ngay cả người có qu/an h/ệ da th!t lâu dài với nàng cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Hoàng đế ch.ó má đáng thương.

Cái gì cũng không biết.

Lỡ thật sự bị nàng mê hoặc thì sao?

Ngay sau đó, Bùi Giản không để lại dấu vết mà lặng lẽ nhích xa Lệ tần một chút.

Ta nhìn thấy mà ngẩn ra.

Trương quý nhân lập tức nhân cơ hội tiến lên.

Nàng có đôi mắt phượng, đôi môi mỏng, xét theo thẩm mỹ của ta thì thuộc kiểu mỹ nhân hơi kén người.

“Hoàng thượng, người ăn chút điểm tâm đi.”

“Dùng chậm thôi.”

Bùi Giản nhìn nàng, trên mặt hiện lên chút ý cười, sau đó đưa tay lấy một miếng bánh trong khay.

Không hổ là một trong ba nữ nhân đ/ộc á/c nhất hậu cung.

Để giữ chân hoàng đế ch.ó má, người này thật sự dùng đ/ộc.

Trong bánh có trộn một lượng nhỏ đ/ộc dược.

Loại đ/ộc ấy không lập tức gây tổn hại cho cơ thể, nhưng chỉ cần dùng nhiều lần với lượng nhỏ sẽ dần dần khiến người ta nghiện.

Trong cốt truyện, Trương quý nhân chính nhờ th/ủ đo/ạn này mà giành được một khoảng thời gian sủng ái.

Về sau mới bị Kỳ Uyển Uyển phát hiện.

Theo quy củ, mọi thức ăn đưa tới trước mặt hoàng đế đều phải do ta kiểm tra trước.

Nhưng để nữ chính tương lai có cơ hội mỹ nhân c/ứu anh hùng, hôm nay ta thất trách một lần cũng chẳng sao.

Dù sao trong nguyên tác, Bùi Giản cũng không trách ta.

Bàn tay cầm bánh của Bùi Giản đột nhiên dừng lại.

Biểu cảm trên mặt hắn lúc ấy phải nói là vô cùng đặc sắc.

Ta đứng bên cạnh nhìn đến sốt ruột.

Mau ăn đi.

Mau nếm thử bánh mà ái phi tốt của ngươi chuẩn bị.

Loại ăn một miếng xong là im luôn ấy.

Bùi Giản bất ngờ quay đầu nhìn ta.

Ta gi/ật b.ắ.n mình, nụ cười sắp tràn ra lập tức thu sạch, thay bằng thần sắc nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn.

“Diệp Trần.”

“Còn không qua đây thử đ/ộc?”

Ta: “…”

Không đúng.

Sao lại gọi ta tới?

Chẳng phải hắn nên trực tiếp ăn sao?

Nếu ta kiểm tra ra đ/ộc, cốt truyện chẳng phải quay ngoắt ba trăm sáu mươi độ à?

Thôi vậy.

Bùi Giản đã ra lệnh, ta không thể không nghe.

Loại đ/ộc này không màu không mùi.

Ngân châm cũng không thử ra được.

Ta c.ắ.n một miếng bánh, nhai hai cái rồi lập tức nhổ xuống.

“Hoàng thượng, bánh này có vấn đề.”

“Trong đó có một loại đ/ộc tên là Luyến Hương. Đúng như tên gọi, chỉ cần dùng một lượng nhỏ nhiều lần là sẽ khiến người dùng sinh nghiện.”

Sắc mặt Trương quý nhân lập tức trắng bệch.

Nàng quỳ xuống bên cạnh Bùi Giản.

“Hoàng thượng, không thể nào!”

“Thần thiếp chỉ là một nữ tử, sao có thể dùng loại đ/ộc như vậy để h/ãm h/ại hoàng thượng?”

Nói xong còn không quên hung hăng liếc ta.

Ta khó hiểu.

Ta chỉ phụng chỉ làm việc thôi mà.

Ta với ngươi có thân đâu?

Ngươi trừng ta làm gì?

Hoàng đế ch.ó má đột nhiên thông minh lên, ta có cách nào?

Bùi Giản lạnh giọng:

“Đừng nói nữa.”

“Người đâu!”

“Trương quý nhân dùng đ/ộc mưu toan thí quân, tội đáng c.h.ế.t.”

“Tống vào thiên lao.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm