Nàng thơ nhung nhớ chàng khờ

Chương 4

02/07/2024 16:12

4.

Tiêu Như thường nói, tôi lăn lộn mãi mà không nổi tiếng là do tôi quá phật hệ*.

Ngoài việc quay phim thì rất ít tham gia các chương trình giải trí.

Thế nên, cô ấy đã giúp tôi nhận lời tham gia một chương trình truyền hình thực tế về cuộc sống.

Chương trình này có hình thức tương tác trực tiếp qua mạng, mời các nghệ sĩ đến hái rau, nấu ăn và ngắm cảnh đồng quê, tận hưởng một ngày sống chậm rãi.

* Nguyên tác:佛系 - Phật hệ: Là một thuật ngữ tiếng lóng Trung Quốc mô tả lối sống buông xuôi, không quan tâm đến danh lợi, sống bình thản.

Ai cũng biết rằng, những tiết mục quá bình thường sẽ không có tỷ suất người xem cao.

Vì vậy, khi đến trường quay, tôi mới phát hiện ra rằng ngoài một số nghệ sĩ cố định, chương trình còn mời cả Bạch Mạn Nguyệt.

Lúc đó, tôi có chút hối h/ận vì đã nhận lời tham gia cái chương trình này.

Bạch Mạn Nguyệt thường xuyên tham gia các chương trình giải trí nên nhanh chóng hòa nhập với các khách mời khác.

Tôi ít nói, thời lượng lên sóng cũng không nhiều, chỉ cặm cụi làm những công việc do ê-kíp chương trình giao.

Tôi đang rửa rau mới hái được trong căn bếp nhỏ.

Bạch Mạn Nguyệt lại gần, giọng điệu thân thiết: “Âm Âm, cậu có cần tớ giúp gì không?”

Dù không thích cô ta đến đâu, tôi cũng không thể tỏ thái độ khó chịu với cô ta ngay trước ống kính được.

Thế nên, tôi bèn chỉ tay vào mớ rau đã rửa sạch và nhẹ giọng nói: “Vậy cậu đi nhặt rau đi!”

Bạch Mạn Nguyệt nghe lời, bê chậu rau ra một góc và bắt đầu nhặt rau.

Tay chân cô ta vụng về lóng ngóng, ngay cả lá rau thối cũng không biết vứt bỏ.

Tôi nhìn không nổi liền bước đến cùng cô ta phân loại lại lá rau.

Cô ta học theo cách của tôi, bắt đầu nhặt rau một cách chậm rãi.

Người phụ trách nấu ăn là nghệ sĩ gạo cội Vương Nghị, anh ấy đi qua nhìn dáng vẻ của chúng tôi, cười nói: “Vừa nhìn qua liền biết Âm Âm là người biết nấu ăn, còn Mạn Nguyệt chắc là chưa xuống bếp bao giờ đâu nhỉ?”

Bạch Mạn Nguyệt ngượng ngùng lè lưỡi.

Khi Vương Nghị đang c/ắt rau, anh ấy bảo cô ta đưa hành lá, cô ta lại lấy nhầm hẹ.

Tôi nhớ rõ ràng trước đây cô ta biết nấu ăn, có thể phân biệt được hành lá và hẹ.

Có phải gần đây cô ta đang cố tạo dựng hình tượng ‘người đẹp ng-ố–c ng–hếch’ không nhỉ?

Cuối cùng thì Bạch Mạn Nguyệt cũng chẳng giúp ích được gì.

Toàn bộ bàn ăn đều do tôi và Vương Nghị chuẩn bị.

Lúc ăn cơm, Vương Nghị không ngừng khen ngợi tài nghệ nấu ăn của tôi, còn mời tôi tham gia chương trình thường xuyên để còn giúp anh ấy làm cơm.

Bạch Mạn Nguyệt cười hưởng ứng: “Em phải học hỏi Âm Âm mới được, cậu ấy thật là giỏi giang, số rau hái được ở ruộng cũng nhiều hơn em rất nhiều”

Vương Nghị nghe xong, hỏi tôi: “Lúc trước Âm Âm sống ở nông thôn à?”

Tôi gật đầu: “Em từ nhỏ đã sống cùng bà ngoại ở nông thôn ạ”

Vừa dứt lời, khóe môi Bạch Mạn Nguyệt khẽ nhếch lên một chút.

Bình luận của khán giả:

[Chẳng phải trong tiểu thuyết bảo điều kiện gia đình của Tô Âm Âm rất tốt à? Nói thật, tui chẳng nhìn ra được chút nào.]

[Đúng vậy, một cái áo khoác mà cô ta mặc mấy năm, Bạch Mạn Nguyệt thì ngược lại, luôn diện những món đồ xa xỉ, mẫu mã mới nhất, trông sang trọng hơn nhiều.]

[Không phải chứ! Bộ mấy người không theo dõi bài phốt mới nhất à? Thực tế, nguyên mẫu nữ chính trong tiểu thuyết của Tô Âm Âm không phải là bản thân cô ta, mà là Bạch Mạn Nguyệt...]

[Đúng rồi, bạn học cũ của Tô Âm Âm đều bảo cô ta là ‘hải hậu’ mà, sao chớp mắt một cái liền biến thành người đi yêu thầm được?]

[Thật là lố bịch! Cô ta viết thế này để làm gì?]

[Rõ ràng là cô ta gh/en tị với Bạch Mạn Nguyệt, muốn trở thành Bạch Mạn Nguyệt.]

[Ôi trời... cái này cũng thật là buồn nôn quá đi.]

Trong góc khuất không có camera.

Tôi tắt màn hình điện thoại, ngước mắt lên.

Bạch Mạn Nguyệt ở cách đó không xa, nở nụ cười chiến thắng với tôi.

Tôi chợt hiểu ra, những bình luận kích động và bài đăng bôi nhọ tôi trước đó đều là do cô ta sắp xếp.

Tôi nhếch mép, nhìn cô ta: "Cho hỏi một chút, không biết tôi đã đắc tội với cô lúc nào thế?"

Cô ta bước tới, hai tay chống lên lan can gỗ của ban công.

Dưới ánh đèn của camera quay từ xa.

Cô ta giống như chỉ đang bước đến gần tôi và cùng tôi ngắm cảnh đêm.

Cô ta mỉm cười, ghé sát vào tai tôi và nói bằng giọng mà chỉ có hai chúng tôi mới nghe được:

“Năm đó, không phải chỉ có mình cô thích Quý Trạch Xuyên.”

“Bởi vì lúc đó gia cảnh của tôi không tốt nên tôi luôn tự ti. Tôi chưa từng kể chuyện này với ai hết."

“Cho nên, nhìn thấy cô yêu thầm cậu ấy, tôi luôn cảm thấy rất chướng mắt.”

Những người không biết chuyện còn tưởng rằng cô ta đang nói chuyện thầm thì với tôi như những người bạn thân.

Tôi lạnh giọng nói: “Giả cũng không thể thành thật, cô làm những chuyện này thì có ý nghĩa gì?”

Bạch Mạn Nguyệt cười đắc ý: “Cư dân mạng chỉ tin vào những gì họ nhìn thấy, chẳng ai thèm đi đào bới quá khứ đâu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm

Bại Tướng

Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.
Truyện về một em bé Omega siêu nhõng nhẽo và anh công Alpha hệ "làm cha" chiều chuộng như gà trống nuôi con, cưới trước yêu sau. Ngày bị đem gả cho Phó Thời Dục, Khương Miểu mới bàng hoàng nhận ra mình không phải con ruột của ba mẹ, mà chỉ là công cụ để họ leo cao, bám víu quyền quý. Còn người đàn ông mà từ nhỏ cậu vẫn gọi là chú Phó thì nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng, sau gọng kính vàng là cái nhìn chẳng chút hơi ấm: "Đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi." --- Cưới nhau một năm, Khương Miểu vẫn chưa từng được đánh dấu vĩnh viễn. Ai cũng nghĩ Phó Thời Dục không thèm ngó ngàng gì đến cậu, ngay cả ba mẹ cũng mắng nhiếc cậu là đồ vô dụng. Thế nhưng không một ai biết, trước lần về thăm nhà họ Khương đó, Khương Miểu đã cùng Phó Thời Dục làm ra hợp đồng “3 không”: "Không được mách lẻo với ba mẹ tôi là tôi không cho anh đánh dấu." "Được." "Không được hôn hay ôm tôi trước mặt ba mẹ tôi." "Được." "Không được gọi tôi là bé cưng khi ở nhà tôi." "…… Bé cưng à, chuyện này thương lượng chút không được sao?" "Không!" "…… Được rồi." --- Nhật ký của Khương Miểu Ngày 1 tháng 3: Mình đòi ly hôn, Phó Thời Dục đánh đòn mình, đồ khốn già! Ngày 20 tháng 3: Đi tụ tập với bạn học mà lão cũng đòi đi theo! Sống thế này thì sống làm sao nổi nữa! Ngày 15 tháng 4: Tại sao anh trai lại ở nhà mình, liệu anh ấy có thích anh trai không nhỉ…… Thích thì kệ lão, ai mà thèm chấp, cùng lắm thì mình ly hôn với lão là xong! Ngày 16 tháng 4: Anh trai bị đuổi về rồi. Phó Thời Dục cảnh cáo họ sau này không được làm trò đó nữa. Hừ, lão già này xem ra cũng được việc đấy. --- Tuổi: 20 × 33 Mùi hương: Mật ngọt × Ngải cứu đắng Thể loại: Ngọt sủng, cưới trước yêu sau, niên thượng, cặp đôi khá là "quậy".
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
698
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện