Ánh Xuân Cùng Cố Hương

Chương 41

14/04/2025 16:10

An Niệm lại hỏi tôi vì sao đột nhiên quyết định về nước.

Tôi cúi đầu, nhớ lại.

Có lẽ là vì hôm đó, Berlin bất ngờ đổ mưa như trút.

Tôi không mang theo ô, bị mưa xối ướt sũng, đứng lạc lõng giữa phố xá xứ người. Khi màn mưa làm mờ tầm nhìn, một cảm giác nghẹn ngào khó tả như siết ch/ặt lấy tim — cái nơi quái q/uỷ này, thật sự không thể chịu nổi thêm một giây nào nữa.

Bầu trời mãi xám xịt, không khí lúc nào cũng ẩm ướt.

Ngay cả hô hấp cũng như bị ngâm trong nước, đọng lại thành từng khối nặng nề trong lồng ng/ực.

Tôi bỗng nhớ đi/ên cuồ/ng cái khô ráo của Kinh thành. Nhớ những cơn mưa xuân nhẹ tênh mang theo hương hoa hoè, rơi dịu dàng như ngón tay người yêu lướt qua má.

Thứ dịu dàng đó, vĩnh viễn là điều những hạt mưa lạnh lẽo ở Berlin không bao giờ có thể chạm tới.

Thế là hôm sau, tôi nộp đơn nghỉ việc, đặt vé chuyến bay sớm nhất.

Lúc ấy không thể ngờ, chỉ hai tháng sau sẽ tình cờ gặp lại An Niệm trong hành lang bệ/nh viện.

Từng có vô số đêm mất ngủ, tôi tưởng tượng đủ mọi kiểu tái ngộ.

Là nên lạnh lùng chào hỏi, hay quay người rời đi không do dự?

Nhưng khi khoảnh khắc ấy thực sự đến, tất cả những kịch bản từng chuẩn bị bỗng chốc tan biến. Không khí như bị rút sạch, ngay cả thở cũng trở nên khó khăn.

Cô ấy sao lại g/ầy đến mức này?

Đôi vai mỏng như cánh bướm sắp g/ãy, dường như không chịu nổi cả trọng lượng của hơi thở. Khi cô ôm đứa bé quay người lại, hàng mi còn vương giọt lệ sắp rơi chưa rơi, cả người mong manh như cánh hoa anh đào cuối mùa xuân.

Tôi hoảng lo/ạn né đi ánh mắt, thậm chí không dám liếc nhìn qua khóe mắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gai Nhọn

Chương 17
Tôi xuyên thành phản diện độc ác. Còn anh, anh yêu thầm nhân vật thụ chính, yêu đến hèn mọn mà chẳng được đáp lại. Thế là tôi dùng đủ mọi thủ đoạn: ép buộc anh, giam cầm anh, kiểm soát anh. Nhưng thứ tôi nhận được chẳng là phải tình yêu, mà chỉ có những luồng hận thù tuôn trào không dứt. Vào ngày tôi quyết định tìm đến cái chết, tôi hỏi anh: "Trong mắt anh, em là hạng người gì?" Giang Hằng đến đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên: "Kinh tởm." Tôi nói: "Anh nói một câu gì đó dễ nghe đi, em sẽ trả tự do cho anh." "Nếu được chọn lại, tôi nhất định không muốn quen biết cậu." Anh cụp mắt nhìn vào trang sách, gằn từng chữ một. Tôi không kìm được mà lầm bầm: "Em sẽ đi tìm anh của ngày xưa để mách tội cho xem." Cuối cùng anh cũng chịu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cậu định sống cả đời trong quá khứ sao?”
52.14 K
8 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT
9 Nụ Hôn Thiên Thần Chương 20.2
12 LẠI RƠI VÀO TINH HÀ Chương 8: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm