19.
Ngay từ đầu ta đã biết, Thẩm Thừa không thể mang lại đò/n chí mạng cho họ. Một tên nhóc mười ba, mười bốn tuổi không thể làm nên chuyện lớn.
Nhưng Thẩm Thừa làm bạn đọc, có thể tạo cơ hội cho Thẩm Hoài An vào cung.
Một người ở trong cung cấm, một người ở Hầu phủ, gặp nhau quá khó khăn. Hơn nữa, Thẩm Hoài An không có lý do gì để thường xuyên ra vào hậu cung, chỉ có thể là Thẩm Hoài Ngọc mượn cớ ra ngoài cung.
Thế tử của Trường Hưng Hầu cần tiểu đồng, gia nhân hầu hạ, rất hợp lý. Cháu trai gặp cô ruột, cũng rất hợp lý.
Ta lệnh cho Xuân Chi thăm dò động tĩnh của Phượng Nghi Cung, cuối cùng không phụ lòng mong đợi, họ lại có con với nhau, còn muốn đổ vạ cho Tiêu Yến.
Nhờ sự nhắc nhở thiện ý của ta, Tiêu Yến đã phản ứng kịp thời. Mắt ngài đỏ ngầu, khi nhìn Thẩm Hoài An và Thẩm Hoài Ngọc đã có sát khí.
Thẩm Hoài Ngọc vội vàng mặc lại quần áo, quỳ lết đến chân người: “Bệ, bệ hạ… không phải như vậy, xin người hãy nghe thần thiếp giải thích…”
Tiêu Yến không nghe nàng ta nói, một bàn tay giáng xuống một cái t/át nặng nề, sau đó rút ki/ếm nhanh chóng bước về phía Thẩm Hoài An.
Thẩm Hoài An cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực ra hai chân không ngừng r/un r/ẩy: “Là, là tiện nhân đó quyến rũ trước, Bệ hạ…”
Ta suýt chút nữa bật cười thành tiếng. Đúng vậy, hắn ta có thể không chút do dự h/ãm h/ại Chu Yểu Nương và ta, Thẩm Hoài Ngọc dựa vào cái gì mà cho rằng mình là ngoại lệ?
S/úc si/nh có lúc nhất thời lú lẫn, một lòng một dạ với ngươi. Nhưng nó vẫn là s/úc si/nh.
Hắn ta bị Tiêu Yến đ.â.m xuyên bụng, m.á.u tươi phun ra như suối. Trong tầm mắt, tất cả đều là màu đỏ m.á.u kinh hãi, giống hệt như khi ta ch*t.
Thẩm Hoài Ngọc sợ đến ngây dại, ôm mặt ngồi thẫn thờ tại chỗ.
Tiêu Yến đương nhiên sẽ không để họ c.h.ế.t một cách dễ dàng như vậy.
Thẩm Hoài Ngọc bị phế, đưa vào lãnh cung, ngày ngày phải lao động khổ sai, bị đ/á/nh đ/ập không được nghỉ ngơi. Thẩm Hoài An bị lưu đày đến vùng biên ải, trở thành tội nô, ai cũng có thể ứ/c hi*p, sau này thậm chí còn có thể bị đưa đến quân doanh để m/ua vui.
Xuân Chi kể cho ta tin tức này, ta khoác chiếc áo lông nhẹ, nửa nằm trên chiếc ghế mỹ nhân, lặng lẽ lắng nghe. Tiết trời này đã bắt đầu có tuyết rơi, thật lo Thẩm Hoài An sẽ c.h.ế.t mất.
“Bản cung muốn gặp hắn ta một lần.” Ta chống cằm, nói với giọng đầy trêu đùa.
20.
Thời tiết x/ấu nên đường đi lại khó khăn. Thẩm Hoài An vẫn chưa rời khỏi kinh thành.
Ta lấy cớ thăm người thân ra khỏi cung, cải trang một phen, m/ua chuộc tên quan lại áp giải. Bọn họ xoa xoa mấy nén bạc trong tay, hài lòng đi về phía xa.
Thẩm Hoài An tiều tụy đi nhiều, trong mắt lộ vẻ sợ hãi đối với tương lai mịt m/ù. Thấy ta đến gần, lại thêm vài phần m.ô.n.g lung.
Ta khẽ vén khăn che mặt, để hắn ta nhìn rõ ta là ai.
Đôi mắt đục ngầu của hắn ta dần dần trở nên rõ ràng, từ c/ăm h/ận, đến tỉnh ngộ, cuối cùng là hối h/ận.
Hắn ta cố sức vươn tay, muốn chạm vào mũi giày của ta, tiếng xích sắt va vào nhau leng keng: “Ta nhớ rồi, ta nhớ hết rồi! A Anh, chúng ta là phu thê một kiếp, những chuyện trước kia ta đều có nỗi khổ tâm!”
Ta nổi hứng thú, chầm chậm dạo bước bên cạnh hắn ta.
“Ta, ta lạnh nhạt, thờ ơ với nàng, đều là vì trong lòng ta yêu nàng. Ta không chịu thừa nhận tình cảm của mình, nên hành động ngày càng cực đoan, gây ra họa lớn.”
Ta bị những lời nói hoang đường của hắn ta chọc cười.
“Ý ngươi là, ngươi thích ta, nên đã g.i.ế.c ta?”
“Nghe ta nói! Tất cả đều là lỗi của ta, kiếp trước ta hối h/ận cả đời, không một ngày nào không nhớ đến nàng, nguyện vọng trước khi c.h.ế.t cũng chỉ là được cùng nàng ngủ chung huyệt m/ộ.”
Ta nghe xong muốn nôn.
“A Anh, ta không oán nàng, nàng nhất định có cách c/ứu ta, chờ ta...” Lời nói đến nửa chừng, cổ họng hắn ta bị ta bóp ch/ặt.
Khuôn mặt Thẩm Hoài An lập tức đỏ bừng, chỉ có thể cố gắng thở dốc. Ta đưa tay còn lại, từ trong tay áo lấy ra một viên th/uốc: “Đây là Thệ Tâm Đan.” Uống vào sẽ không c.h.ế.t ngay, nhưng sẽ phải chịu nỗi đ/au đớn như vạn con kiến cắn x/é tim gan.
Cơn đ/au ngứa không thể chịu đựng, người uống càng giãy giụa, sự giày vò càng tăng thêm. Sống không được, c.h.ế.t không xong.
Trái tim đang đ/ập của Thẩm Hoài An sẽ vướng vào nỗi đ/au khổ vô tận. Đi kèm với sự lao động khổ sai ở vùng biên cương, hắn ta có phúc mà hưởng rồi.
Hắn ta nghiến ch/ặt răng, kiên quyết không nuốt.
Ta dùng cách trực tiếp nhất. Buông tay, một cú đ.ấ.m làm vỡ hàm dưới của Thẩm Hoài An.
Trong cơn đ/au, hắn ta không thể khép miệng lại, thuận thế nuốt viên th/uốc vào.
Nhìn Thẩm Hoài An co quắp trên mặt đất, đ/au đến sống dở c.h.ế.t dở, không còn ra hình người. Ngay cả sức lực để kêu c/ứu cũng không còn. Niềm vui sướng trong lòng ta dần dần được giải tỏa.
Lúc này có tiếng vó ngựa vang lên. Là Trương Hoài Cẩn.
“Anh tỷ!” Hắn dừng lại bên cạnh ta, liếc nhìn Thẩm Hoài An, trong mắt đều là vẻ vui mừng.