Phát hiện ra điều mờ ám, là khi phòng giám sát đột nhiên khởi động điều tra vụ tố cáo nặc danh từ ba tháng trước, tố cáo tôi và Khương Hữu có giao dịch tiền - quyền không chính đáng.
Tôi in tất cả đơn hàng với Khương Hữu và hóa đơn quyên góp thiết bị, dụng cụ y tế cho bệ/nh viện nông thôn ra, đ/ập lên bàn của chủ nhiệm phòng giám sát:
"Tôi có thể hỗ trợ điều tra. Nếu ảnh hưởng đến Khương Hữu, tôi từ chức."
Bệ/nh viện náo lo/ạn một phen, người phản ứng lớn nhất lại là Trần Tĩnh Nguyệt.
Vừa nghe nói tôi lấy từ chức ra u/y hi*p, cô ta vậy mà lại muốn đi rút đơn tố cáo. Rút đơn không thành, liền cãi nhau với người của phòng giám sát, vừa hay bị người khác nghe thấy.
Tôi đến chất vấn Trần Tĩnh Nguyệt, vài ba câu đã vạch trần âm mưu vụng về mà xảo quyệt của cô ta.
"Cố Tả, hai người các anh vốn không hợp nhau. Các anh vốn không phải là người cùng một thế giới." Cô ta tự tin rằng có thể có được tôi, thật đúng là kỳ lạ.
Tự tin đến mức cô ta quên mất rằng tôi luôn tôn trọng phụ nữ, không muốn tranh cãi với cô ta. Nhưng mỗi lần đối mặt với vấn đề của Khương Hữu, tôi liền biến thành một con người khác.
Tôi không thèm nhìn cô ta thêm một giây: "Cô sai rồi Trần Tĩnh Nguyệt, tôi và Khương Hữu mới là người cùng một thế giới. Tôi và cô không phải. Vì cô vĩnh viễn không bao giờ bằng cô ấy."
Tôi không tin vào số mệnh, nhưng tại sao ông trời cứ luôn để chúng tôi lỡ mất nhau?
Đợi đến khi tôi xử lý xong xuôi mọi chuyện trong tay, muốn tìm cô ấy quay lại, thì lại phải đối mặt với một cuộc sinh ly tử biệt.
Hữu Hữu sắp xuất viện rồi, tôi ôm cô ấy, hõm cổ cô ấy vẫn là mùi sữa thơm quen thuộc.
Nhàn nhạt mà quyến luyến, giống hệt như những lần chia ly vội vã trước đây của chúng tôi.
Nếu có thể, tôi thật sự muốn ôm cô ấy như vậy cả đời. Nếu tôi có thể trở về, tôi nhất định sẽ ôm cô ấy như vậy cả đời.
…