Mấy ngày không gặp, tôi phát hiện chút sợ hãi cuối cùng dành cho anh ấy cũng chẳng còn nữa, thậm chí khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc này, tôi chỉ muốn được lại gần anh ấy thật nhanh.
Nhưng anh ấy nhanh chóng rủ mắt xuống, trông có vẻ không mấy mặn mà với việc gặp tôi. Rõ ràng trước đây anh ấy rất thích nhìn tôi chằm chằm. Tuy chẳng có biểu cảm gì, nhưng cái nhìn ấy khiến tôi thấy bứt rứt cả người.
Có lần trên bàn ăn, chạm phải ánh mắt của anh ấy, tôi run tay làm vỡ mất một chiếc bát. Bây giờ nghĩ lại, ánh mắt của Cận Đình Diễn chưa từng mang á/c ý, chỉ là do tôi quá sợ hãi mà thôi.
Chẳng ai muốn lãng phí ánh nhìn vào một đứa ngốc cả, nên khi người khác nhìn tôi thật lâu, tôi luôn nghĩ giây tiếp theo họ sẽ đến b/ắt n/ạt mình. Nhưng Cận Đình Diễn chưa từng b/ắt n/ạt tôi. Vậy mà giờ đây anh ấy cũng chẳng buồn chia sẻ ánh mắt cho tôi nữa.
Trong lòng thấy chát đắng, tôi xoa xoa n.g.ự.c nhưng chẳng dịu đi chút nào. Trên bàn ăn, tôi vẫn cứ ủ rũ cúi đầu, chẳng còn chút cảm giác ngon miệng nào.
"Đĩa này..." Cận Đình Diễn khẽ ho một tiếng.
Tôi nhìn theo hướng mắt của anh ấy, là món trứng xào cà chua, do tôi làm. Tôi chỉ có món này là làm ra h/ồn một chút. Nhưng hình như nó vẫn lạc quẻ so với những món khác, nhìn kỹ thì mấy miếng cà chua còn có vết ch/áy cạnh.
Tôi còn học theo cách trình bày của các món khác mà đặt lên mấy lá bạc hà, giờ nhìn lại đúng là vụng chèo khéo chống, nực cười vô cùng.
"Tôi cũng thấy không ngon lắm, chắc... chắc là đầu bếp làm vội quá thôi." Tôi vừa thầm xin lỗi đầu bếp trong lòng, vừa lắp bắp nói dối. Tôi lúng túng đứng dậy: "Để tôi mang đi đổ vậy."
"Đừng động." Cận Đình Diễn lại gắp một miếng bỏ vào miệng: "Tôi đâu có bảo không ngon."
Không biết có nhìn lầm không, nhưng khóe môi anh ấy hình như hơi nhếch lên. Lần này, chắc chắn không phải là trêu chọc tôi đâu.
À không, lần trước cũng không phải.
9.
Qu/an h/ệ của tôi và Cận Đình Diễn đã hòa hoãn hơn nhiều. Tắm xong bước ra, anh ấy lại cầm khăn giúp tôi lau tóc. Lần này tôi không né tránh nữa, ngồi trên giường ngước đầu nhìn anh ấy.
Việc tôi không lẩn tránh mà trái lại còn dùng ánh mắt tập trung nhìn mình khiến Cận Đình Diễn có chút không quen, yết hầu anh ấy khẽ chuyển động: "Sao thế?"
Tôi hơi bối rối dời mắt đi. Không biết nữa, tim tôi đ/ập nhanh quá.
"Tại sao... anh lại đối xử tốt với tôi như vậy?" Vô thức thốt ra suy nghĩ trong lòng, tôi căng cứng cả lưng, ngón tay bấu ch/ặt vào chăn làm nó lõm xuống năm cái hố nhỏ.
"Cậu thấy tôi đối xử tốt với cậu?" Bàn tay Cận Đình Diễn khựng lại, "Chẳng phải lúc nào cũng sợ tôi, thấy tôi là run bần bật, chỉ mong được tránh tôi thật xa sao?"
Lau tóc cho tôi cũng sắp khô ráo rồi, anh ấy mới đứng thẳng dậy định đem khăn đặt sang bên cạnh.
Cứ ngỡ anh ấy định bỏ đi, tôi vội vàng nắm ch/ặt lấy tay anh ấy: "Không phải đâu..."
"..."
"Anh đối xử với tôi rất tốt." Tôi cúi đầu, vò vò vạt áo, đầu nặng trĩu không nhấc lên nổi: "Chỉ là rất lâu sau tôi mới nhận ra."
"Xin lỗi anh, tôi là một đứa ngốc, đầu óc chậm chạp!"
"Nhưng một khi tôi đã hiểu rồi, tôi sẽ nhớ thật kỹ, không bao giờ quên."
"Anh là người đầu tiên..." Tôi nghẹn giọng, "Người đầu tiên đối xử tốt với tôi như thế."
Trên quần xuất hiện hai vệt nước thấm, tôi dùng đầu ngón tay quệt đi. Rõ ràng trước đây ở nhà bị m/ắng là ng/u, ở trường bị b/ắt n/ạt tôi đều chẳng mấy khi khóc, sao giờ phát hiện ra có người tốt với mình, tôi lại cứ muốn rơi nước mắt thế này?
Cứ hễ nghĩ đến việc Cận Đình Diễn sẽ không còn tốt với mình nữa, lòng tôi lại đ/au thắt lại như muốn n/ổ tung, "Xin lỗi anh, thỉnh thoảng tôi có phải rất đáng gh/ét không? Tôi sẽ sửa mà..."
"Đừng vứt bỏ tôi có được không..." Sợ anh ấy thấy tôi khóc lóc phiền phức, tôi ra sức lau nước mắt, nhưng chúng lại càng rơi lã chã hơn.
10.
"Sao lại lau mạnh tay thế?" Cận Đình Diễn gạt tay tôi ra, "Muốn khóc thì cứ khóc, không cần phải nhịn."
Anh ấy thở dài, nâng đầu tôi lên để tôi nhìn thẳng vào mắt mình, "Tôi chưa bao giờ nghĩ cậu là đứa ngốc."
"Đầu óc không nhanh nhạy, nhưng cậu cũng đã rất nỗ lực để xoay chuyển nó rồi. Dù thỉnh thoảng cậu xoay chuyển lung tung làm tôi tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t."
Thấy tôi mếu máo, anh ấy lại nói tiếp: "Nhưng tôi cũng có lỗi, lần sau nếu bị cậu làm cho tức gi/ận, tôi sẽ nói thẳng với cậu, không để đầu óc cậu phải nghĩ ngợi lung tung nữa."
Đây hình như là lần đầu tiên Cận Đình Diễn nói nhiều như vậy. Giọng anh ấy lành lạnh, nhưng chui vào tai tôi thì lại biến thành nóng hổi.
"Sẽ không vứt bỏ cậu đâu." Anh ấy nói.
Từng chữ một nện vào lòng tôi, hóa thành một vũng nước mềm mại. Tôi nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi hé mở của anh ấy, khẽ thốt lên mấy câu cảm ơn.
Cận Đình Diễn thích "ăn" miệng của tôi, tôi nhớ mà. Tôi nhắm mắt lại, như một kẻ h/iến t/ế, đem đôi môi mình áp lên.
Cận Đình Diễn khựng lại một nhịp, rồi nâng lấy đầu tôi. Anh ấy từng chút một cạy mở bờ môi và răng tôi, hơi thở và lực đạo ngày càng nặng nề, "ăn" đến mức môi tôi vừa đ/au vừa tê dại.
Ga giường bị mái tóc còn hơi ẩm của tôi ép ra từng vệt nước, nhăn nhúm cả lại. Lúc đầu động tác của Cận Đình Diễn rất nhẹ nhàng, chậm rãi, từng chút một dỗ dành tôi.