Bùi Độ cười nhạt tỏ vẻ chẳng hề bận tâm: "Có gì mà phải gh/en, cậu ta chỉ là một Beta tầm thường sao xứng ở bên tao. Tụi mày không biết cái s/ẹo sau gáy cậu ta x/ấu xí đến mức nào đâu, nhìn thôi đã thấy mất hứng, buồn nôn."
Hắn đưa tay vuốt ve tuyến thể của Omega trong lòng: "Chẳng giống như cục cưng nhà tao, trắng trẻo sạch sẽ, nhìn là muốn cắn, cả người đều vương đầy mùi hương của tao."
Cậu Omega cười khúc khích, hờn dỗi đẩy hắn: "Anh đáng gh/ét quá."
Người bạn lại cười đùa tiếp: "Nói đi cũng phải nói lại, khuôn mặt của Kiều Hồi đúng là cực phẩm, tính cách lại lạnh lùng kiêu ngạo, nếu mà cậu ta phân hóa thành Omega thì tao cũng chả dám tưởng tượng tin tức tố của cậu ta sẽ có mùi gì nữa."
Omega rúc trong ngựk Bùi Độ, bất mãn lầm bầm: "Chỉ được cái mã đẹp thì làm gì, cậu ta có thỏa mãn được Alpha trong kỳ mẫn cảm không?"
Bùi Độ bóp nhẹ má cậu ta: "Mùi giấm chua của em ngửi còn nồng hơn cả mùi tin tức tố nữa đấy."
Cậu Omega trong lòng hắn cười hỏi: "Vậy anh có từ hôn với Kiều Hồi không?"
Bùi Độ cười bâng quơ, không chút do dự đáp: "Tất nhiên rồi, đâu thể chỉ vì cậu ta c/ứu tao một lần mà tao phải bồi thường cả đời được. Hơn nữa, nhát d/ao cậu ta đỡ thay tao nếu rơi xuống người tao thì cùng lắm chỉ là vết thương xước ngoài da, nhưng rơi xuống người cậu ta thì lại trúng tuyến thể, cái đó chỉ có thể trách cậu ta xui xẻo thôi."
Sau trận cười cợt, người bạn lại hỏi tiếp: "Kiều Hồi trông vừa lạnh lùng vừa xinh đẹp tuyệt trần, tựa như đóa tuyết liên trên núi băng vậy, mày không sợ sau này sẽ hối h/ận à?"
Bùi Độ chậc một tiếng, dửng dưng đáp: "Một đứa Beta thì có cái quái gì mà hối h/ận, cho tao tao cũng chẳng thèm."
4
Tiếng ù tai qua đi, trái tim tôi bắt đầu nhói đ/au từng cơn.
Tôi rủ mắt, siết ch/ặt nắm đ/ấm, dứt khoát quay người rời đi mà không ngoảnh lại.
Dùng ơn nghĩa ép người khác báo đáp, tôi còn kh/inh thường việc đó hơn cả hắn.
Tôi nhanh chóng đề nghị với ba Alpha của mình chuyện từ hôn, c/ắt đ/ứt hoàn toàn đúng như ước nguyện của Bùi Độ.
Ngày mà ba Alpha và ba Omega đưa tôi đến tận cửa nhà họ để từ hôn, trời đổ cơn mưa phùn lất phất, bầu trời mây đen xám xịt.
Bùi Độ nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, hốc mắt đỏ ngầu: "Kiều Hồi, cậu đừng có hối h/ận!"
Tôi hất văng tay hắn ra, nhấn mạnh từng chữ: "Tôi chưa từng lưu luyến thứ rác rưởi mà mình đã ném đi."
Bùi Độ đứng dưới màn mưa, đáy mắt tối tăm m/ù mịt, lặng lẽ nhìn theo bóng tôi rời đi.
Sau này, tôi thi đỗ vào Đại học Liên bang ở Thủ đô tinh, sau khi tốt nghiệp thì trở thành bác sĩ quân y Liên minh, thường xuyên xuôi ngược nơi tiền tuyến khói lửa.
Giọng nói của đồng nghiệp Aaron đã kéo tôi về lại hiện thực từ dòng hồi tưởng.
"Ngậm cái miệng thúi của anh lại đi! Nếu không nhờ bác sĩ Kiều dốc toàn lực c/ứu chữa, e là một chút tuyến thể của anh cũng chẳng giữ nổi đâu."
"Beta tầm thường á? Đây là câu chuyện cười hay nhất mà tôi từng nghe đấy. Anh có biết người đang đứng trước mặt anh là ai không? Là bác sĩ quân y của Liên minh được đích thân Chủ tịch Liên minh trao tặng huy chương và danh dự, là Giáo sư danh dự của Học viện Quân y Đại học Liên bang đấy!"
Các thương binh khác trong phòng cũng lên tiếng bất bình thay tôi: "Bác sĩ Kiều là người cực kỳ tốt, cậu đừng có ăn nói lung tung!"
Dưới ánh mắt lên án và kh/inh bỉ của mọi người, Bùi Độ đỏ mặt tía tai, không dám ho he gì nữa.
Tôi kiểm tra lại vết thương đang rỉ m/áu của hắn, dặn dò y tá tiếp tục thay th/uốc như bình thường.
Lúc tôi bước ra khỏi phòng b/ệnh, Bùi Độ rầu rĩ thốt lên một câu: "Xin lỗi, vừa rồi tôi kích động quá."
5
Chiến hỏa nơi tiền tuyến không ngừng n/ổ ra, mỗi ngày đều có lượng lớn thương binh được đưa tới b/ệnh viện.
Trong số những người được đưa đến hôm nay có Black, phó tướng của Phương Liêu.
Giây phút nhìn thấy Black, trái tim tôi chợt thắt lại không rõ nguyên do.
Trong lúc thay th/uốc, tôi hỏi nhỏ: "Anh ấy không sao chứ?"
Black gãi đầu, cười hì hì: "Bác sĩ Kiều yên tâm, Tướng quân không bị thương đâu, chiến dịch càn quét sẽ nhanh chóng kết thúc thôi."
Tảng đ/á đ/è nặng trong lòng hơi hạ xuống, tôi cất giọng trầm thấp cảm ơn.
Black cười sảng khoái: "Bác sĩ Kiều đừng khách sáo, ngày nào Tướng quân cũng nhớ cậu lắm đấy. Hôm qua ngài ấy còn lén mở quang n/ão ngắm ảnh cậu, kết quả bị mọi người tóm gọn. Ngài ấy còn thả một câu rất chi là đáng gh/ét: 'Nhớ vợ mình thì có gì mà mất mặt, bọn không có vợ mới là đồ đáng thương!'"
Black bắt chước lại bộ dạng gợi đò/n của Phương Liêu sống động như thật.
Ngay đêm đó, một đám tinh đạo bị dồn vào đường cùng đã vác sú/ng laser xông vào b/ệnh viện chiến khu.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ nhân viên y tế và thương binh đều trở thành con tin.