Lúc này mới chú ý dưới đất đặt một bó hoa hồng đỏ rực cực lớn, cánh hoa tươi đến mức như còn đọng sương.

Trong lòng tôi lập tức thấp thỏm.

Hôm nay lại là ngày gì?

Tôi im lặng xoa eo.

Nếu tôi không nhớ…

Quả nhiên, Tần Tắc hỏi:

“Bé cưng, hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng ta, em còn nhớ không?”

Tôi cười khan hai tiếng, do dự đáp:

“Là… kỷ niệm ba năm chúng ta ở bên nhau?”

Ý cười trong đôi mắt đào hoa đẹp tới mức quá đáng của Tần Tắc càng sâu hơn.

Xong đời.

Nghĩ tới những gì mình có thể phải trải qua, da đầu tôi bắt đầu tê dại.

Tần Tắc chậm rãi lắc đầu.

“Không phải đâu. Bé cưng lại quên chuyện của chúng ta rồi.”

Anh thở dài, cố ý nói bằng giọng đầy tủi thân:

“Haiz, nếu không phải lúc nào em cũng quấn anh ch/ặt như vậy, anh còn phải nghi ngờ xem em có thật sự yêu anh không.”

Mặt tôi lập tức đỏ lên.

“Quấn cái gì mà quấn! Ban ngày ban mặt đừng có giở trò l/ưu ma/nh!”

Tần Tắc ung dung nói:

“Được, bây giờ không giở. Tối giở.”

Tôi muốn khóc mà không có nước mắt.

Giở cái gì mà giở!

Chơi với Tần Tắc một lần là tôi có thể nằm bẹp ba ngày. Mặc dù bình thường ở nhà tôi cũng nằm ngủ cả ngày, nhưng nằm thoải mái với nằm vì đ/au eo mềm chân, tôi vẫn biết loại nào tốt hơn!

“Bây giờ nói cho tôi biết hôm nay là ngày gì được chưa?”

“Hôm nay là kỷ niệm 999 ngày chúng ta ở bên nhau!”

Tần Tắc đỡ m.ô.n.g tôi, bế thẳng khỏi ghế lười, còn tôi lập tức giống một con koala, quấn ch/ặt lấy người anh.

“Bé cưng, hôm nay anh tan làm sớm chính là để cùng em tận hưởng thế giới hai người. Đói chưa?”

“Chúng ta ăn cơm trước nhé. Là món Quảng Đông của nhà hàng em thích, anh mời đầu bếp tới tận nhà làm.”

“Ăn tối xong thì tới phòng chiếu phim xem phim. Còn có quà kỷ niệm nữa, có mấy món phải đợi muộn thêm một chút…”

Tần Tắc cứ lải nhải bên tai tôi, còn tôi gác cằm lên vai anh, đang cân nhắc xem có nên tranh thủ nhắm mắt nghỉ ngơi một lát không thì trước mắt đột nhiên lại lóe lên một loạt bình luận.

“Đáng gh/ét! Bé thụ sắp bị phản diện nh/ốt tới mức có vấn đề tâm lý rồi! Chờ đi, nam chính sắp tới c/ứu cậu ấy!”

“Người phía trên m/ù à? Không nhìn thấy bé thụ sống sung sướng lắm sao? Phản diện chỉ thiếu nước cho bé thụ trèo lên đầu thôi, trạng thái tinh thần của cậu ấy khỏe mạnh lắm!”

“Bé thụ đừng sợ! Nam chính đã xin được việc làm nhân viên giao hàng trong khu biệt thự rồi. Tối nay anh ấy sẽ mang món quà của phản diện tới gặp bé thụ!”

“Hai người vừa gặp đã yêu từ cái nhìn đầu tiên. Dưới sự khuyên giải của nam chính, bé thụ sẽ quyết tâm rời khỏi phản diện, sau này cùng nam chính sống cuộc đời tự lực cánh sinh!”

Hả?

Cái quái gì vậy?!

Tôi chớp mắt mấy cái, x/ác nhận thứ trước mắt không phải ảo giác, đồng thời cũng nhận ra “bé thụ” trong những bình luận kia chính là tôi.

Phản diện là bạn trai tôi, Tần Tắc?

Tôi chấn động!

Nam chính.

Nhân viên giao hàng trong khu biệt thự.

Yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Rời khỏi Tần Tắc…

Tới khi ý thức được mình vừa đọc thấy cái gì thì đã quá muộn.

Sét đ.á.n.h ngang tai!

Hả?

Nếu những bình luận này là thật, chẳng phải sau này tôi sẽ ngoại tình sao?

Ánh mắt dừng trên mấy chữ “cuộc sống tự lực cánh sinh”, trong lòng tôi lập tức chịu một đò/n chí mạng.

C.h.ế.t tiệt!

Câu này gây tổn thương cực lớn tới tâm h/ồn tôi!

Nhớ lại những ngày tháng trước đây màn trời chiếu đất, ăn mì luộc nước muối, rồi nhìn lại cuộc sống xa hoa sung sướng mà tôi đã hưởng suốt ba năm nay.

Chọn thế nào…

Khó lắm sao?!

Đầu tôi có vấn đề mới đi yêu một người đàn ông xa lạ từ cái nhìn đầu tiên!

Không đúng.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một chút chột dạ, bởi vì tôi và Tần Tắc đúng là vừa gặp đã thích nhau.

Khi ấy tôi tìm việc mãi không thuận lợi, ví tiền gần như cạn sạch, vì không trả nổi tiền phòng mà bị nhà trọ thanh niên đuổi ra ngoài, cuối cùng phải ngủ trên ghế dài trong công viên.

Một dì tốt bụng thấy tôi đáng thương nên dạy tôi nhặt phế liệu đem b/án.

Nhặt một thời gian, tôi phát hiện công việc này thật ra khá ổn, bởi không có lãnh đạo hay đồng nghiệp b/ắt n/ạt người khác, cũng chẳng cần nhìn sắc mặt ai.

Lúc thể lực không chịu nổi, muốn nghỉ thì nghỉ bất cứ lúc nào; tiền b/án phế liệu cũng miễn cưỡng đủ để tôi thuê chỗ ngủ, m/ua mì về luộc lấp bụng.

Thế là tôi nhặt phế liệu suốt ba tháng.

Ban đầu định bụng nhặt thêm một thời gian, tích đủ chút tiền rồi rời khỏi nơi này tới thành phố khác tìm việc.

Hôm ấy tôi đang hăng say moi thùng rác bên đường, tay còn bóp một chai nhựa chuẩn bị nhét vào chiếc bao tải dứa thì vô tình chạm mắt với người đàn ông ngồi trong chiếc xe sang ven đường.

Không biết tại sao anh lại nhìn tôi.

Tim tôi đ/ập thình thịch.

Tôi cũng không cảm thấy quá x/ấu hổ, bởi trong mắt người đàn ông ấy chẳng hề có chút kh/inh thường nào.

Anh không hề coi rẻ tôi.

Ngược lại, đôi mắt đào hoa đẹp đẽ như chứa cả một suối nước ấm, vừa dịu dàng vừa yên tĩnh, dường như có thể bao dung tất cả.

Tần Tắc xuống xe rồi bước tới, ngăn bước chân đang co rúm định bỏ chạy của tôi.

Tôi cúi gằm đầu, lưng hơi cong xuống, giọng nhỏ như muỗi:

“Xin lỗi, xin lỗi… Tôi không cố ý nhìn anh, cũng không cố ý làm phiền anh…”

Dù không cảm nhận được á/c ý từ đối phương, nhưng bởi trước đây bị b/ắt n/ạt quá nhiều, tôi đã hình thành thói quen vô thức xin lỗi.

Người bình thường tôi còn chẳng dám chọc, một người đi xe sang như anh lại càng không thể đắc tội.

Cho dù anh giống những người trước đây, đ.á.n.h tôi một trận, thậm chí đ.á.n.h c.h.ế.t tôi, tôi cũng chỉ có thể chịu đựng.

“Đừng sợ.”

Giọng anh dịu dàng tới mức không thể diễn tả, từ đôi mắt tới giọng nói, cả người giống hệt một dòng suối trong, ôn hòa và trong trẻo.

“Anh không có á/c ý.”

Anh cân nhắc một lúc rồi nói:

“Anh vừa nhìn em khá lâu.”

“Em rất đáng yêu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tư Và Kỳ

Chương 13
Sau khi chị gái qua đời, vì không muốn đánh mất sự che chở của Tư Cảnh - người trong mộng của chị - với gia đình, bố mẹ đã cố ý gài bẫy để tôi và anh xảy ra một đêm hoang đường. Tôi mang thai rồi mượn đứa con để bước chân vào hào môn, vị người thừa kế nhà họ Tư đành phải chấp nhận liên hôn với tôi. Con gái ra đời, nể tình đứa trẻ, mối quan hệ giữa tôi và Tư Cảnh cũng được xem là êm ấm, trọng nhau như khách. Cho đến khi chị gái tôi, người ngỡ đã qua đời trong một tai nạn, bất ngờ bình an vô sự trở về. May mắn là ngoại trừ đứa con còn thơ dại, chúng tôi chưa có quá nhiều vướng bận ràng buộc. Trước khi mọi thứ quay về đúng quỹ đạo của nó, tôi đã chủ động đề nghị ly hôn với Tư Cảnh. Thế nhưng, anh lại không hề gật đầu đồng ý ngay lập tức. "Tiểu Kỳ." Tư Cảnh nhìn tôi nói: "Cuộc hôn nhân này, không phải nhà họ Lâm các người muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là có thể kết thúc."
0
3 TRÌ TRÌ Chương 14
9 Cuỗm xong chạy Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BÌNH LUẬN BẢO TÔI BỎ PHẢN DIỆN, NHƯNG ANH ẤY NUÔI TÔI QUÁ SƯỚNG

9
Bạn trai tôi có tính cách cố chấp, dục vọng chiếm hữu lại cực kỳ mạnh, còn tôi vừa hay là kiểu người trời sinh ít năng lượng, hơn nữa còn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Thế là mọi chuyện cứ thuận lý thành chương, tôi bị bạn trai giấu trong biệt thự rồi nuôi luôn ở đó. Cuộc sống hằng ngày ngoài ăn uống thì phần lớn thời gian tôi đều cuộn mình nằm ườn, thi thoảng còn có thêm chút vận động ban đêm, cho nên muốn nói những ngày tháng này không hạnh phúc cũng khó. Đúng vào lúc tôi đang sống vui vẻ nhất, trước mắt bỗng xuất hiện một loạt bình luận chạy. “Đáng ghét! Bé thụ sắp bị phản diện nhốt đến mức xảy ra vấn đề tâm lý rồi! Cứ chờ đi, nam chính sắp tới cứu bé thụ rồi!” “Người phía trên mù à? Không nhìn ra bé thụ đang tự hưởng thụ cuộc sống sao? Với lại phản diện chiều cậu ấy tới mức chỉ thiếu nước để cậu ấy trèo lên đầu mình làm loạn thôi, trạng thái tinh thần của bé thụ khỏe mạnh lắm!”
Boys Love
0