Vườn Thú Hoàng Hôn

Chương 7

25/12/2025 12:17

Tôi và cậu ta nói chuyện h/ồn nhiên như không có chuyện gì.

Sau một lúc lâu, tôi nói: "Tôi phải đi rồi."

Cậu ta phủi bụi trên người, bảo sẽ tiễn tôi.

"Tôi muốn đi đường phía nam."

Cậu ta có vẻ khó xử: "Phía nam không được đâu, phía nam có người canh."

Tôi đáp: "Bảo hắn đừng canh nữa."

"Hắn rất hung dữ, em không dám nói."

Chúng tôi nhìn nhau, không nói nên lời.

Tôi lại mở điện thoại.

"Đạo trưởng, có manh mối gì không?"

Sư đệ lườm tôi một cái: "Đòi hoàn tiền, block người ta rồi."

Thiện Uyên mím môi: "Xem sản phẩm mới đi."

Tôi xem rất lâu, cuối cùng chọn một tấm bùa định thân rẻ nhất.

Tôi nghênh ngang quay về hướng nam.

Quản lý viên chảy m/áu: "Còn dám quay lại?"

Tôi giơ tấm bùa định thân lên: "1 2 3, đứng yên!"

Hắn đứng im.

Nhưng chỉ cần tôi di chuyển điện thoại, hắn lại lập tức trợn mắt định xông tới.

Không còn cách nào khác, tôi giơ cao điện thoại, lùi từng bước ra phía sau.

Ra tới cửa, tôi hạ điện thoại xuống.

Hắn lại đuổi theo.

Tôi "bụp" một tiếng đóng sầm cửa lại.

Theo quán tính, cả người hắn mắc kẹt trong lưới thép, giãy giụa kịch liệt.

Tôi nói: "Bớt ra ngoài dọa người đi."

Bước ra khỏi vườn voi, tôi thấy đoàn xe du lịch.

He he, muốn lái thử.

Tôi hỏi Thiện Uyên: "Cái xe này lái được không?"

Anh đáp: "Về lý thuyết là được, nhưng cậu không có tiền để chơi cái này."

Tôi nói: "Thế không trả tiền là xong."

Thiện Uyên bất lực: "Ừ... Giờ cũng chẳng ai quản."

[Streamer triệu fan quỵt vé.]

[Ha ha... Ha ha... Bắt được điểm yếu rồi nhé.]

Tôi thẳng bước lên ghế lái, bắt đầu vận hành đoàn xe.

Nhưng xe ngày càng nặng nề, tốc độ chậm dần.

Tôi cảm thấy không ổn.

Thiện Uyên nói: "Rất nhiều du khách đã lên tàu."

Tôi lau mồ hôi trên trán: "Nhiều là bao nhiêu?"

"Chật cứng 6 toa."

Hả?"

Tôi không dám ngoái lại nhìn.

Cảm giác sau lưng có gió lạnh âm u, thật sự rợn người.

Thiện Uyên nói thêm: "Họ trả tiền cho cậu rồi, nhận đi."

Tôi cúi xuống, thấy một xấp tiền âm phủ bên cạnh vô lăng.

Bọn họ quả nhiên hào phóng.

Một xấp tiền vàng mã to đùng, đủ đ/ốt cho bà cố 3 lần.

đ/áng s/ợ.

Vô cùng đ/áng s/ợ.

Tôi nói: "Không nhận được không? Tôi sợ."

"Ở đây, từ chối tiền âm phủ là phạm pháp."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai thích làm màu của nam thần trường học

Chương 10
Tôi là cậu bạn trai thích làm màu của nam thần trường học - Lục Tư Niên. Anh lạnh lùng, ít nói, còn tôi thì cứ thích làm loạn, suốt ngày đòi ôm ôm hôn hôn. Dù ngoài mặt anh luôn tỏ vẻ miễn cưỡng, nhưng cơ thể lại rất thành thật. Lần nào cũng giày vò tôi đến mức hôm sau chẳng xuống nổi giường. Tôi vẫn luôn nghĩ… Lục Tư Niên chỉ là kiểu ngoài lạnh trong nóng, miệng chê nhưng cơ thể lại thích. Cho đến khi tôi nhìn thấy dòng bình luận trôi qua trước mắt. [Cậu nam phụ làm màu này, thật sự tôi không rảnh xem cậu quậy nữa đâu. Không nhìn ra công chính mặt đầy chán ghét à?] [Chẳng phải chỉ là thay công chính đỡ một nhát dao vào ngày thi đại học thôi sao? Có gì ghê gớm đâu?! Dù gì nam phụ làm màu cũng đã được tuyển thẳng rồi, căn bản chẳng mất mát gì! Cứ thích dựa vào ân tình để ép buộc công chính bằng đạo đức!] [Không sao, bảo bối thụ sắp chuyển vào ký túc xá này rồi. Trúc mã dịu dàng từ trên trời rơi xuống sẽ xoa dịu trái tim bị nam phụ làm màu hành hạ của công chính!] [Làm đi làm đi làm đi! Mỗi lần công chính gặp bảo bối thụ là phản ứng rõ ràng luôn, hoàn toàn khác với vẻ miễn cưỡng khi ở cạnh nam phụ làm màu! Tôi thích kiểu đối xử khác biệt này!] Tôi càng đọc, lòng càng lạnh. Tôi đẩy cái đầu đang vùi trước ngực mình của Lục Tư Niên ra. “Chia tay đi.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
427
Đêm giao thừa Chương 12