Tôi nhìn một nhóm người đang cười ngả nghiêng, cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Biến thành cương thi thì sao? Cương thi có gì đáng cười chứ?

"Năm 95 sự kiện cương thi xảy ra ở Thành Đô chính là do sư phụ tôi trấn yên, các người chả hiểu cái mô tê gì cả."

Vừa dứt lời, họ cười còn đi/ên cuồ/ng hơn, ngay cả Lưu Hùng cũng nhếch mép cười, rõ ràng không tin lời tôi.

"Đại sư Kiều, để tôi cùng mọi người xuống xem thử."

Lưu Hùng sai người khiêng thang, dẫn theo hai vệ sĩ cao lớn lực lưỡng leo xuống. Tôi cùng sáu phong thủy đại sư đi phía sau, tổng cộng mười người khiến hầm m/ộ dưới đất đột nhiên chật cứng.

Lưu Hùng đi đến trước qu/an t/ài, quỳ xuống dập đầu ba cái.

"Cha, con bất hiếu làm phiền sự yên nghỉ của người."

Lớp bụi dày trên qu/an t/ài phủ kín, tôi lấy từ túi ra lọ Âm Dương Thủy, thử đổ một ít lên mặt qu/an t/ài.

Xèo xèo!

Qu/an t/ài lập tức bốc lên một luồng khói đen, phát ra tiếng xèo xèo.

Hội trưởng Từ nổi gi/ận: "Cô đang làm cái quái gì vậy! Sao dám tạt axit lên qu/an t/ài!"

Lưu Hùng nghe thấy vội đứng phắt dậy xông tới, chỉ thấy chiếc qu/an t/ài gỗ trầm kim tuyến đắt đỏ đã bị ăn mòn một vệt lõm.

Lưu Hùng đỏ mắt, chiếc qu/an t/ài gỗ trầm này tốn 8 triệu tệ, đặc biệt mời thợ thủ công chế tác suốt 5 năm trời, giờ bị tôi phá hoại, dù có cầu cạnh tôi đến mấy hắn cũng không nhịn nổi cơn gi/ận.

Mấy phong thủy đại sư khác thấy vậy liền chỉ tay m/ắng nhiếc tôi tới tấp, tiếng ồn ào khiến đầu tôi nhức như búa bổ.

Nghe mãi chán tai, tôi cầm lọ nước tạt thẳng vào mặt Hội trưởng Từ.

"A! Cô làm cái gì thế?"

Hội trưởng Từ thét lên thảm thiết, ngồi thụp xuống ôm mặt.

"Trời ơi, cô đi/ên rồi à, mau gọi 119 đi!"

"Hội trưởng Từ, ngài có sao không!?"

Hội trưởng Từ rên rỉ: "Da tôi, a... da tôi..."

Mọi người cuống quýt: "Da ngài sao thế?"

"Da tôi sao mướt thế này!"

Hội trưởng Từ sờ sờ mặt, đứng dậy trong ngơ ngác. Trần Trinh kinh ngạc kêu lên, cúi sát vào mặt ông ta.

"Hội trưởng Từ, trông ông trẻ hẳn ra, nếp nhăn cũng ít đi."

Mọi người kinh ngạc vây quanh Hội trưởng Từ xem xét, xuýt xoa tán thưởng.

Tôi bực mình giải thích lại nguyên lý Âm Dương Thủy: Nước này trừ tà diệt m/a, cũng có chút tác dụng với tử khí.

Hội trưởng Từ tuổi già nên người mang chút tử khí, Âm Dương Thủy xua tan đi thì da dẻ tự nhiên hồng hào. Chỉ là hiệu quả kiểu này rất tạm thời, ngày mai sẽ trở về nguyên trạng.

Hội trưởng Từ nghe xong lắc đầu:

"Tôi không tin, trừ phi cho tôi nếm thử chai nước này."

Đám đông: ...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
25.49 K
2 Nhân Tượng Chương 12
6 Mùa xuân ở quê Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Cảnh Báo Màu Cam

Chương 10
Tôi đã ngủ với nam phụ phản diện suốt mười năm. Cuối cùng, hắn cũng trở thành người tốt. Còn tôi, công thành thân thoái, ngay trước mặt hắn… tự sát. Mũi dao đ/â/m th/ẳ/ng vào tim. Tôi giơ tay lên, vuốt ve gương mặt tuấn tú của phản diện kia, gần như máy móc đọc lời thoại đã được định sẵn: “Quên tôi đi… Giang Từ, sau này sẽ có người khác yêu em hơn tôi.” Đôi mắt Giang Từ đỏ ngầu. Hắn run rẩy ôm chặt lấy tôi, tuyệt vọng dùng tay bịt lấy vết thương trên ngực tôi. “Anh không thể chết. …Một mình em không sống nổi đâu. Xin anh…” Sau đó, tôi cầm khoản tiền thưởng kếch xù cho nhiệm vụ thành công, trở về thế giới thực. Tôi cứ ngỡ từ đây có thể sống vô ưu vô lo, đạt đến đỉnh cao cuộc đời Ai ngờ ba năm sau, hệ thống đột nhiên gặp trục trặc, lại ném tôi quay trở về trong cuốn sách này. Vì mất đi tôi, hắn cuối cùng vẫn hắc hóa, trở lại thành phản diện. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi, thong thả… đeo xiềng xích lên người tôi. “Bảo bối, cuối cùng chúng ta… lại gặp nhau rồi. Lần này… dù có hóa thành quỷ, em cũng sẽ ở bên anh.”
Boys Love
Đam Mỹ
Xuyên Sách
0