Đúng là trẻ nhỏ.
Bụng đã no, liền bắt đầu dụi mắt ngáp dài.
ta liền bế đứa bé vào phòng.
Thế nhưng khi nằm trên giường, rõ ràng hài nhi đã buồn ngủ đến đỏ cả hốc mắt.
Vậy mà thế nào cũng không chịu ngủ.
「Sao vậy?」
Minh ca nhi mím môi lắc đầu: 「Không sao ạ.」
Cái đầu nhỏ rúc vào lòng ta, bàn tay nhỏ vẫn luôn khẩn trương nắm ch/ặt vạt áo ta.
Một lúc lâu sau lại ngẩng đầu nhìn ta: 「Khi con ngủ dậy, nương còn ở đây không?」
Nghe được câu này, lòng ta mềm nhũn không thôi.
「Sẽ luôn ở đây mà。」
Hài nhi mím môi, bàn tay nhỏ lấy từ trong chăn ra.
「Vậy chúng ta ngoắc tay nhé.」
Bàn tay lớn và ngón tay nhỏ móc vào nhau.
Đọc câu đồng d/ao ngây thơ: 「Ngoắc tay thắt cổ, trăm năm không được đổi.」
Hài nhi mới an tâm nhắm mắt lại.
ta nhìn nụ cười nhàn nhạt trên khóe miệng hài nhi.
Ôm hài nhi ch/ặt hơn một chút.
Một giọng trẻ thơ non nớt vang lên từ trong lòng ta.
「Nương, Minh ca nhi bây giờ hạnh phúc lắm.」
Trẻ con vốn dĩ đơn giản và dễ hài lòng như vậy.
Chỉ một cái ôm ấm áp cũng đủ cảm thấy hạnh phúc.
「Nương cũng rất hạnh phúc.」
……
Nghe tiếng thở đều đặn truyền ra từ trong lòng.
ta rón rén đứng dậy, sau khi đắp chăn cho Minh ca nhi.
Nhìn khuôn mặt ngủ say tĩnh lặng của hài nhi, lòng ấm áp lạ thường.
Nhẹ nhàng hôn lên mặt hài nhi một cái.
Liền đi tới thư phòng.
Phó Tri Liễm không tìm được con, nghĩ đến hẳn là đã sốt sắng đến đi/ên rồi.
Cần phải viết thư tay thông báo mới được.
Sau khi viết xong thư và sai người gửi đi.
ta ngồi trước án thư ngẩn người hồi lâu.
Duyên phận giữa ta và Phó Tri Liễm, nói ra cũng là một mối nhân duyên không mấy êm đẹp.
Một bên là nữ nhi của quan nhỏ lục phẩm, một bên là đích tôn của Thừa tướng, vị trạng nguyên lang tiền đồ xán lạn.
Người như chàng, gia thế có gia thế, năng lực có năng lực, vốn dĩ nên cưới một tiểu thư môn đăng hộ đối để cầm sắt hòa minh cả đời.
Vậy mà vì một lần rơi xuống nước hoang đường, mà buộc phải cưới ta.
Thuở mới gả cho chàng, chàng cũng chẳng mấy vui vẻ với ta.
Tròn nửa tháng cũng không hề động phòng cùng ta.
Vì chuyện này, không ít hạ nhân trong phủ còn ngầm cá cược, xem khi nào ta sẽ bị hưu bỏ.
Khi đó ta tưởng chàng không thích mình, nên những nỗi lòng này chưa từng nhắc với chàng.
Thế nhưng có một ngày, những lời này vô tình lọt vào tai chàng.
Đó là lần đầu tiên ta thấy chàng nghiêm giọng quát m/ắng hạ nhân.
Sau đó chàng hỏi ta: 「Tại sao chịu ủy khuất lại không nói với ta?」
ta mím môi, rụt rè nhìn chàng, không trả lời.
Chàng bất lực thở dài: 「Tống Thính Hòa, nàng là vợ của ta, ta tự khắc sẽ bảo vệ nàng, nên lần sau có chịu ủy khuất phải nói với ta, biết không?」
ta gật đầu: 「Biết rồi ạ.」
Nghe ta đáp ứng, lúc này chàng mới nở nụ cười.
Đêm đó chàng ngủ lại phòng ta, những ngày sau đó đều như vậy.
Trong phủ cũng không còn hạ nhân nào dám cười nhạo nữa.
Khi đó ta mới biết chàng là người cực kỳ tốt.
Cho đến một ngày chàng s/ay rư/ợu, làm nũng với ta.
Giọng khàn khàn hỏi ta khi nào mới chịu thích chàng?
Nghe câu đó, tim ta đ/ập thình thịch không ngừng.
Lần đầu tiên lấy hết can đảm hỏi chàng: 「Chàng có thích ta không?」
Chàng ngẩn người một lát, rồi cười.
「Thích, không thích thì đã chẳng nhảy xuống nước c/ứu nàng.」
Đêm đó ta thức trắng.
Là kinh ngạc cũng là vui mừng.
Thế nhưng khi tỉnh rư/ợu, chàng lại trở về làm vị Phó đại công tử người lạ chớ gần.
Nhưng biết chàng thích mình, ta không còn phải dè dặt trước mặt chàng nữa.
Ngược lại khi chàng tỉnh táo, ta vòng tay ôm cổ chàng hỏi: 「Chàng có phải rất thích ta không?」
Chàng đỏ tai quay mặt đi.
Một lát sau mới lầm bầm đáp một tiếng "Ừ".
ta nghiêng đầu, cả người treo trên người chàng đuổi theo hỏi: 「Bắt đầu thích từ khi nào vậy?」
ta vốn là người như vậy, quen thói cậy sủng mà kiêu.
Lại thích nhất là trêu chọc người lương thiện.
Trêu chàng đến mức mặt đỏ tía tai, nhất quyết phải bắt chàng thổ lộ hết mọi chuyện mà ta không biết mới chịu tha cho chàng.
Chàng kể, khi mới vào quan trường, có lần cùng thượng quan đi thị sát phường thị.
Có tên công tử bột giở trò cư/ớp đoạt dân nữ giữa phố, chính ta là người đã che chắn cho cô nương đó, quát m/ắng tên công tử kia.
Khi đó chàng đã nghĩ, tiểu nương tử nhà ai mà gan dạ đến thế.
Sau này chàng luôn tình cờ gặp ta trên phố.
Có khi là đang xử lý chưởng quầy ăn bớt trong cửa tiệm.
Có khi là đang ngồi uống trà nghe kể chuyện trên phố.
Chàng luôn vô thức chú ý đến bóng hình ta.
Chàng nói, sách viết cái này gọi là thích.
Cho nên chàng nói chàng thích ta.
Đây cũng là sự khởi đầu cho việc băng tan giữa ta và chàng.
Những ngày sau đó, ta và chàng như đắm chìm trong hũ mật.
Chàng tan tầm về nhà sẽ mang cho ta món ăn vặt ở góc phố.
Khi ra ngoài, cũng sẽ cẩn thận chọn lựa những món đồ mà nữ nhi yêu thích cho ta.
ta cũng sẽ vào những lúc rảnh rỗi, đích thân đi đón chàng tan tầm.
Rồi hai người lại nắm tay nhau, đi dạo trên những con phố nhộn nhịp m/ua quà vặt, dạo chợ.
Từ lúc trời còn sáng rõ đến khi đèn đuốc thưa thớt.
ta vốn tưởng mình sẽ cứ hạnh phúc mãi như vậy.
Thế nhưng sau đó, phụ thân trong cuộc chiến đoạt đích đã c/ầu x/in cho ân sư chọn sai phe.
Chọc gi/ận thánh nhan, bị liệt vào phe cánh lo/ạn đảng.
May mà mẫu thân ta xuất thân thương hộ, có đủ tiền bạc để giữ lấy mạng sống cho phụ thân.
Nhưng ông cũng vì thế mà bị tân đế chán gh/ét, kiếp này phần lớn chỉ có thể sống trong ngục tối.
Phó gia trăm năm danh giá, đích tử Phó gia nếu có một vết nhơ là ta đây.
E rằng kiếp này sẽ không bao giờ có cơ hội được trọng dụng nữa.
ta không thể ích kỷ h/ủy ho/ại con đường của Phó Tri Liễm.
Cho nên nhân lúc Phó Tri Liễm ra ngoài, ta chủ động viết thư hòa ly.
Theo mẫu thân về nhà ngoại bắt đầu nghiệp kinh doanh.
Phó Tri Liễm trở về, nhìn thấy bức thư hòa ly trên án thư.
Chẳng hề nghĩ ngợi, phi ngựa suốt đường đến Giang Nam.
Cho đến tận hôm nay ta vẫn nhớ rõ, chàng mặc quan phục màu đỏ thắm đứng dưới mưa lớn.
Khóc hỏi ta: 「Thật sự không cần chàng nữa sao?」
ta không nói một lời.
ta sợ mình sẽ mềm lòng, sợ mình tham lam, cũng sợ bản thân quay đầu sẽ h/ủy ho/ại chàng.
Cho nên ta đã nh/ốt chàng ngoài cửa ba ngày.
Không hề gặp mặt.
Sau đó, chàng biết sự quyết tuyệt của ta, khi đi chỉ để lại hai chữ.
Đợi ta!
Sau này nữa, ta tiếp quản việc kinh doanh của nhà ngoại.
Thế đạo này vốn dĩ khắt khe với nữ nhi.
Nhưng con đường này ta lại thuận buồm xuôi gió, ta biết đây là sự che chở của chàng suốt dọc đường.
ta cũng biết, người tốt như chàng, ta không xứng.
Cho nên những bức thư chàng gửi đến, ta chưa từng hồi đáp.
ta không muốn trở thành hòn đ/á cản đường trên con đường thanh vân của chàng.