Có người cười lạnh: "Thế thì còn kiểm tra cái gì nữa? Dù sao cũng có c.h.ế.t được đâu."

......

Thế là, số vàng bạc châu báu trên người tôi lại bị lấy đi một lần nữa. Trở thành chiến lợi phẩm của An Giai Niên. Cậu ta lắc lắc mấy chiếc vòng vàng trên cổ tay. Dưới ánh Mặt Trời, adnh sáng lấp lánh rực rỡ.

Giống hệt như hồi nhỏ, số tiền tiêu vặt tôi dành dụm mãi mới m/ua được mấy viên kẹo. Nhưng vì An Giai Niên nhõng nhẽo khóc lóc, mà ba mẹ đã đem tất cả cho cậu ta hết. Tôi chẳng được ăn lấy một viên nào.

Lúc nào cũng vậy, chỉ cần cậu ta làm nũng, cả thế giới sẽ nghiêng về phía cậu ta.

4.

Phó bản trò chơi này có tên là [Thị trấn Cổ tích]. Trong thiết lập cốt truyện, Rồng tượng trưng cho tà á/c, chiếm giữ lượng lớn kho báu và bắt đi công chúa. Nhiệm vụ hệ thống rất đơn giản: Người chơi đóng vai kỵ sĩ. Đánh bại rồng dữ, c/ứu công chúa trở về.

Tuy nhiên, đây là phó bản cấp A, tỷ lệ vượt ải hiện tại chỉ có 10%. Mà hang ổ của rồng, nằm ở dưới đáy vực thẳm sâu không thấy đáy.

Hiện tại cả đội đang bị kẹt ở cửa ải này, không ai dám xuống đó. Ngoại trừ tôi.

Bởi vì, họ đều tin chắc rằng… Tôi sẽ không c.h.ế.t.

Chỉ có mình tôi biết, lần này, tôi thực sự sẽ c.h.ế.t.

Đêm đó, Thẩm Độ hẹn riêng tôi ra uống rư/ợu.

Anh ta nói một cách rất khéo léo: "Tự Ngôn, đội nhóm cần cậu. Sức khỏe Giai Niên không tốt, không thể mạo hiểm được."

Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên cảm thấy buồn cười. Từ nhỏ đến lớn đều như vậy, chỉ một câu em trai sức khỏe không tốt, tất cả nguy hiểm thuộc về tôi. Tất cả lợi lộc thuộc về cậu ta.

Ngay cả ba mẹ cũng thế. Bây giờ đến phó bản trò chơi cũng không ngoại lệ.

"Nếu như tôi sẽ c.h.ế.t thì sao?" Tôi hỏi.

Thẩm Độ rõ ràng sững lại, nhưng giây sau đó lắc đầu: "Không thể nào. Cậu chưa bao giờ c.h.ế.t cả. Có nguy hiểm đến mấy cũng sẽ không sao."

"Huống hồ Giai Niên cũng khẳng định chắc nịch rằng cậu sẽ không c.h.ế.t."

Tôi không giải thích thêm nữa, chỉ nói: "Nếu ba ngày sau tôi có thể trở về, hãy trả lại dây chuyền vảy rồng cho tôi."

Nếu ba ngày sau, tôi không trở về, điều đó chứng minh tôi đã không còn trên cõi đời này nữa.

Thẩm Độ im lặng hồi lâu, rồi gật đầu đồng ý.

Lần cuối cùng vậy. Coi như trả nốt ơn c/ứu mạng của anh ta năm đó.

Dù sao khi mới vào phó bản, chúng tôi cũng từng kề vai chiến đấu. Trong một nhiệm vụ nọ, anh ta vì c/ứu tôi mà không may mất đi một đoạn cánh tay.

Mãi cho đến khi An Giai Niên xuất hiện, mọi thứ đều đã thay đổi.

5.

Tôi buộc lại dây thừng, liếc nhìn xuống vực thẳm một cái. Chóng mặt.

Thẩm Độ thắt một nút c.h.ế.t thật ch/ặt, ánh mắt anh ta không giấu nổi vẻ lo âu, giọng nói căng ra: "Ba ngày sau nhất định phải trở về. Nếu không thấy cậu lên, tôi sẽ xuống đó tìm cậu."

Lời còn chưa dứt, An Giai Niên đột ngột xen vào: "Anh trai em mạng lớn lắm. Sẽ không sao đâu. Đội trưởng anh đừng có lo bò trắng răng nữa."

Tôi thoáng thấy một nét tà/n nh/ẫn trong dư quang của An Giai Niên, chưa kịp phản ứng, giây tiếp theo, một cú đẩy mạnh từ phía sau lưng. Tôi rơi thẳng xuống vực thẳm.

Dây thừng lao đi vun vút, màng nhĩ gần như bị luồng khí x/é rá/ch. Sau đó, tôi nhìn thấy một đoạn dây thừng bị cứa đ/ứt, chỉ còn sót lại một sợi tơ mỏng manh.

Chống đỡ được vài giây, phựt một tiếng, đ/ứt lìa.

Tôi biết, lần này thực sự phải c.h.ế.t rồi. Còn về việc là ai ra tay, căn bản chẳng cần phải đoán.

An Giai Niên.

Tôi chỉ không hiểu, cậu ta đã có được tình yêu của tất cả mọi người, vậy mà vẫn muốn tôi phải c.h.ế.t.

Giống như hồi nhỏ vậy. Ba mẹ thích một An Giai Niên hoạt bát khéo mồm khéo miệng hơn, chỉ bằng lòng đưa cậu ta vào thành phố làm thuê, bỏ mặc tôi ở lại nông thôn cho người ông bị què chăm sóc.

Năm mười tuổi, lần đầu tiên tôi được lên thành phố. Tôi cứ ngỡ cuối cùng mình cũng có thể sống một cuộc đời gia đình đoàn viên hạnh phúc, thế nhưng sự thật là - An Giai Niên bị bệ/nh m.á.u trắng, cần gấp người phối hợp tủy.

Mà tôi, người anh trai này, tình cờ lại có nhóm m.á.u phù hợp với cậu ta. Vì vậy, tôi trở thành kho m.á.u di động của An Giai Niên.

Chỉ cần cảm thấy tủi thân hay phàn nàn một chút, liền bị coi là kẻ lòng muông dạ thú, vô ơn bạc nghĩa.

Nhưng lúc này, cuối cùng tôi cũng được giải thoát rồi.

......

6.

Tiếng gió rít gào bên tai, cơ thể rơi xuống với tốc độ chóng mặt, cảm giác mất trọng lực giống như một bàn tay siết ch/ặt lấy trái tim, thế nhưng tôi lại bình tĩnh đến lạ thường.

Lần này, có lẽ thực sự kết thúc rồi.

Nhưng ngay lúc ý thức sắp sửa tán lo/ạn, một luồng ánh sáng màu vàng kim quen thuộc từ dưới đáy vực thẳm bốc lên.

Giây tiếp theo, tôi rơi vào một vòng tay ấm nóng, rồng lớn vững vàng đón lấy tôi.

Như sợ tôi sẽ vỡ tan, nó cúi đầu chằm chằm nhìn tôi, trong đôi đồng t.ử dựng đứng mang theo sự xót xa và thương tiếc. Giọng nói đ/ứt quãng: "Vợ... ơi."

"Vợ mà ta nuôi... từ bé."

Chớp mắt một cái, tôi được đưa đến một hang động. Bên trong ánh vàng rực rỡ, đ/ập vào mắt tôi là một chiếc giường phủ da thú. Trong góc còn vứt một cuốn sách, trang sách còn mới nguyên. Có vài trang bị gập góc.

《Cẩm nang ngôn ngữ nhân loại dành cho người mới bắt đầu》.

Rồng lớn luống cuống, đ/á văng cuốn sách đó đi. Chắc là đang x/ấu hổ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm