Thế là, Sở Tầm ôm ấp hy vọng tràn trề mà chờ đợi. Trong khoảng thời gian đó, em ấy cũng không quên "tẩy n/ão" tôi: "Có thêm một Alpha là có thêm một người chồng yêu thương anh, điều đó chứng tỏ anh vô cùng quyến rũ."
"Không cần phải tự trách, cũng chẳng cần thấy có lỗi."
"Nếu 'anh trai' kia không đồng ý, chứng tỏ anh ta hẹp hòi. Cái hạng chồng gh/en t/uông ấy, chúng ta không cần!"
Em ấy lải nhải không ngừng, dốc hết tâm tư xoay chuyển bộ n/ão nhỏ bé để chia rẽ tôi và vị Alpha kia. Sở Tầm tràn trề kỳ vọng. Mặc dù "chồng" của tôi có thể, có lẽ, đại khái là rất tốt, nhưng từ nhỏ em ấy đã có ngoại hình xuất chúng, so với ai cũng chẳng kém cạnh. Huống hồ em ấy còn có gia thế, còn có tin tức tố cấp cao nhất. Bất kể kẻ đến là ai, em ấy cũng phải dìm người đó xuống!
Thế nhưng em ấy vạn lần không ngờ tới, người đến lại chính là ba của em ấy. Nhìn thấy người xuất hiện ở cửa phòng bệ/nh, Sở Tầm trợn tròn mắt. Không biết em ấy đã nghĩ ra điều gì, rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
"Ba, là Tống Tư Minh gọi ba đến đúng không? Con đã bảo mình không sao rồi mà, cậu ta đúng là cứ làm quá lên..."
"Không phải, là Nguyên Thanh gọi ba đến." Ba Sở liếc nhìn tôi một cái, khẽ gật đầu chào.
Gương mặt ông sắc sảo, có năm sáu phần giống với Sở Tầm. Tuy đã gần năm mươi, nhưng nhờ bảo dưỡng tốt nên trông ông giống một quý ông ngoài ba mươi tuổi, nho nhã và cao quý. Nhìn ông, tôi có thể tưởng tượng được Sở Tầm khi năm mươi tuổi sẽ uy nghiêm đến nhường nào.
Thế nhưng, Sở Tầm nhìn ba mình một cái, lại quay sang nhìn tôi, rồi đột nhiên n/ổ tung: "Ba?! Hai người?!"
"Á á á á! Cái lão già không biết x/ấu hổ này! Tuổi cao thế này rồi còn đi lừa gạt Omega trẻ tuổi người ta!"
"Con không đồng ý! Dù có ch*t, con cũng không bao giờ đồng ý chuyện của hai người!"
Lời này vừa thốt ra, cả tôi và ba Sở đều đứng hình. Chẳng ai hiểu nổi cái mạch n/ão của Sở Tầm đang xoắn đi đâu nữa.
Ba Sở thì tức đến mức gân xanh trên trán nảy lên bần bật, vung tay định cho em ấy một phát vào giữa trán, "Thằng ranh con! Mày nghĩ cái quái gì thế hả?"
Thế nhưng Sở Tầm dù đang mang thương tích, phản xạ của một Alpha cấp cao vẫn vô cùng nhạy bén. Em ấy né được đò/n rồi còn không quên cãi chày cãi cối: "Nhắm trúng cùng một Omega với con trai mình, ba không thấy mất mặt à!"
"Trâu già gặm cỏ non, ba có xứng đáng với người cha đã khuất của con không!"
Câu này hoàn toàn châm ngòi cho quả bom trong lòng ba Sở, "Thằng nghịch tử!" Lúc này, ba Sở chẳng còn màng đến quy tắc hào môn hay giữ gìn hình tượng gì nữa. Ông giơ chân định đ/á cho Sở Tầm một cái, nhưng lại bị em ấy né được lần nữa.
Hai lần thoát nạn khiến Sở Tầm đ/âm ra ảo tưởng sức mạnh, vừa tránh né vừa không ngừng dặm mắm thêm muối: "Con khuyên ba tốt nhất nên sớm ly hôn với người ta đi! Đừng có chiếm chỗ mãi thế!"
"Tự soi gương xem mình bao nhiêu tuổi rồi, không biết tự lượng sức à?"
"Còn cái người tôi kết hôn kia nữa, tôi cũng sắp bỏ rồi. Bất kể ba có đồng ý hay không, tôi cũng phải ly hôn bằng được!"
Thế nhưng, đáp lại em ấy là chiếc giày da và cả chiếc tất thối của ba Sở ném thẳng tới, "Ly hôn? Tao không đồng ý! Hồi đó ngăn cản không cho mày cưới, mày còn tuyệt thực, đòi thắt cổ để u/y hi*p ông già mày! Bây giờ hai nhà liên minh, dính dáng đến bao nhiêu việc làm ăn, mày lại đòi náo lo/ạn đòi ly hôn? Tao đi ch*t với mày luôn cho xong!"
Có lẽ vì quá tức gi/ận, ông l/ột luôn chiếc giày còn lại nhắm thẳng trán Sở Tầm mà ném. Tôi sợ ném ra chuyện thật nên vội vàng ngăn lại, nào ngờ lại bị Sở Tầm kéo tuột đi, "Anh không được ở bên lão ấy!"
"Trong lòng em chỉ có anh, ba em già rồi!"
Mấy lời này Sở Tầm thốt ra vừa uất ức vừa đ/au khổ, khiến tôi dở khóc dở cười. Tôi định lên tiếng giải thích, thế nhưng ba Sở lại là người cực kỳ để tâm đến tuổi tác. Vừa nghe thấy có kẻ bảo mình già, ông lập tức nhảy dựng lên, "Thằng ranh, mày nói lại lần nữa xem?"
Sở Tầm chẳng chút sợ hãi: "Nói thì nói. Đã gần sáu mươi đến nơi rồi còn không cho người ta nói chắc? Ba già thật rồi, đừng có dùng cái bản mặt già nua ấy đi lừa gạt Omega nữa!"
Thấy ba Sở lại sắp phát hỏa, tôi vội vàng can ngăn: "Ba, ba đừng nghe em ấy nói bậy, ba còn trẻ trung lắm!"
"Đầu óc em ấy bị va đ/ập nên không tỉnh táo, mắt mũi cũng có vấn đề rồi."
Nào ngờ Sở Tầm chẳng thèm nể tình chút nào: "Lão già ấy mà trẻ trung cái nỗi gì!... Khoan đã, anh vừa gọi ba em là gì cơ?"
Sở Tầm đờ người ra ngay tại chỗ. Và thế là em ấy bị chiếc giày da của ba Sở ném trúng phóc giữa trán. Lực đạo và âm thanh ấy khiến tôi có chút không hài lòng mà liếc nhìn ông một cái. Là con ruột thật không đấy?
Đối diện với ánh mắt hình viên đạn của tôi, ba Sở hơi chột dạ quay đi: "Ai mà biết được lần này cái thằng ranh này lại không thèm tránh cơ chứ."
Tôi hít một hơi thật sâu, tiến tới xem xét cái trán bị đ/á/nh của Sở Tầm. Cũng may không có vấn đề gì lớn. Phải công nhận, khả năng phục hồi của Alpha cấp cao thật đáng kinh ngạc. Vừa gặp t/ai n/ạn xong đã có thể nhảy nhót tưng bừng, bị giày đ/ập trúng đầu cũng chẳng thèm để ý. Khả năng hồi phục mạnh mẽ thế này, hèn gì tối nào em ấy cũng đủ sức giày vò người ta như thế.