Mưa To Rồi!

Chương 23

05/08/2025 20:01

Không phải chứ, anh trai à, anh còn biết đây là công ty đấy à?

Tôi bước ra khỏi văn phòng, mặt đỏ bừng, môi thì sưng lên rõ rệt.

Tiểu Mỹ nhìn tôi đầy kinh ngạc:

“Cậu khóc à? Mặt đỏ thế này?”

“Thế nào rồi, Cố tổng có mềm lòng không?”

Tôi lắc đầu như gà mổ thóc, vẻ mặt mơ màng.

Không mềm đâu, cứng lắm ấy... đến mức đào của tôi còn đ/au đây này.

Tiểu Mỹ sắp khóc theo luôn:

“Thế chẳng phải cậu sắp bị đuổi thật rồi à?”

“Ờm… chắc là không đâu ha.”

Cố Cảnh Xuyên không đuổi việc tôi, ngược lại, quản lý Triệu của bộ phận chúng tôi mới là người bị điều đi, nghe nói bị chuyển sang chi nhánh thành phố A làm việc, chức vụ tuy không bị giáng, nhưng về bản chất thì đúng là bị “đi đày”.

Lúc ấy tôi mới chợt tỉnh ra, Cố Cảnh Xuyên hình như đang thay tôi xả gi/ận.

Chẳng phải chỉ là tình một đêm sao? Anh ấy có cần phải công tư bất phân như thế không?

Anh ta cứ như một chú chó phát tình, hễ có cơ hội là dính lấy tôi. Chỉ cần chúng tôi ở chung một văn phòng, tôi gần như toàn phải ngồi trên đùi anh ta.

Tôi không xứng đáng có một cái ghế của riêng mình à?

Tôi thật sự rất bối rối vì hiện tượng kỳ lạ này.

Cuối tuần nữa lại đến, Cố Cảnh Xuyên lái xe đưa tôi về Hàng Châu dự đám cưới của Giang Húc.

Trên đường đi, anh bỗng nhắc đến chuyện bạn gái của Giang Húc có một chiếc áo len màu xanh lá, giống y chang cái tôi từng mặc hồi đại học.

Tôi ngồi ghế phụ, vừa hút trà sữa vừa gật đầu:

“Đúng rồi, là Giang Húc hỏi xin link m/ua từ em mà. Bạn gái anh ta chọn đồ cũng ổn phết, gu thẩm mỹ với em giống nhau gh/ê.”

“Chỉ có điều là chọn đàn ông hơi dở, sao lại thích Giang Húc chứ.”

Cố Cảnh Xuyên bật cười:

“Thật không ngờ là vậy.”

Nụ cười dần trở nên đượm buồn:

“Chỉ vì một chiếc áo len mà anh đã bỏ lỡ nhiều năm như vậy.”

Rồi suốt dọc đường, anh cứ lắc đầu thở dài, không biết đang tiếc nuối điều gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
3 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
6 Làm Kịch Chương 10
8 Lấy ác trị ác Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm