Lời cầu nguyện của quỷ

Chương 11

30/04/2024 19:00

Đối mặt với ba câu hỏi liên tiếp của lãnh đạo, tôi chỉ có thể cười áy náy, bịa ra lý do bé con ở nhà có chuyện, trong lòng vô cùng sốt ruột.

Bé con thực sự đã gặp chuyện. Tôi cúp điện thoại, không ngừng bồn chồn bất an.

Bởi vì đầu óc cứ mãi trên chín tầng mây nên thức ăn trong nồi hơi bị ch/áy. Tôi lấy phần ngon cho ra đĩa, dùng xẻng cạo lớp vảy ch/áy dưới đáy rồi, trên tay cầm đĩa đồ ăn mở cửa phòng bếp.

Chỉ thấy Đoán Đoán đang đứng lù lù ngay ở đó, vẻ mặt vô h/ồn không chút sức sống nhìn tôi.

Là tôi lo lắng quá mức, không chú ý tiếng đàn đã dừng lại từ lúc nào!

“Mẹ à, mẹ gọi điện thoại cho ai đó?” Đoán Đoán nhìn tôi chằm chằm, lạnh lùng hỏi.

“Không có gì.” Tôi lảng tránh, lời này vừa ra khỏi miệng tôi liền biết bản thân lẽ ra phải tìm một cái cớ tốt hơn.

“Thế sao mẹ lại nói là con có chuyện?” Đoán Đoán vẫn mở to mắt nhìn tôi: “Có chuyện gì với con chứ?”

Tôi buộc bản thân phải bình tĩnh lại: “Đoán Đoán không có chuyện gì cả, là vấn đề của mẹ. Sếp của mẹ yêu cầu mẹ bây giờ phải tới tăng ca. Mẹ không muốn đi, muốn ở nhà với Đoán Đoán, thế nên mẹ đã nói dối.”

Đoán Đoán không nói gì.

“Trẻ con không được nói dối!” Tôi giả vờ tỏ ra tự nhiên: “Sao con lại tới đây, tập đàn thế nào rồi?”

“Con ngửi thấy mùi gì lạ từ trong phòng bếp. Thế nên mới ra đây.” Đoán Đoán nói.

“Không sao, không bị ch/áy quá đâu, vẫn có thể ăn được. Đi nào, chúng ta ăn cơm thôi.”

Tôi chẳng còn lòng dạ nào mà ăn uống, nhìn Đoán Đoán quét sạch đồ ăn trên bàn. “Lượng cơm giống như một đàn ông”, trong đầu tôi chợt hiện lên câu nói của cô giáo ở trường mẫu giáo.

Đàn ông, chú.

Một ý tưởng chợt hiện lên trong đầu tôi.

“Đoán Đoán à.” Sau khi kết thúc bữa cơm, tôi bèn hỏi: “Hôm trước con nói, con đã gặp một chú ở trường mẫu giáo có đúng không?”

Vẻ mặt Đoán Đoán đột nhiên vô cùng căng thẳng. Ngập ngừng một lúc, cuối cùng con bé cũng gật đầu.

“Chú đó là người tốt, hay là người x/ấu?” Tôi lại hỏi tiếp.

Đoán Đoán kinh hãi che miệng lại.

“Chú không cho con nói, đúng không?” Tôi lấy giấy vẽ và màu của Đoán Đoán từ trên giá sách: “Vậy con vẽ dáng vẻ lần đầu con gặp chú đó có được không? Vẽ cho mẹ xem xem, không cần phải dùng miệng nói.”

Nếu tôi có thể hiểu thêm kẻ th/ù của mình một chút, vậy thì muốn nhờ người giúp đỡ cũng dễ dàng hơn.

Đoán Đoán nhận lấy bút vẽ. Không biết từ khi nào tôi đã nín thở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm