Tôi là Ngọc Ngư, con út của Hải Vương thần, là vị thần sông cai quản Ngự Quan Du xa xôi ở Nam Lĩnh. Hiện tại tôi đang ở Bắc Lĩnh cùng người mà tôi rất rất thích, Hoắc Thần. Tôi đã chờ anh ấy rất lâu, có lẽ lâu hơn cả mốc thời gian 500 năm trước ở chùa Thiên Sơn. Đến giờ Thần Thần đã chịu đi đăng kí kết hôn với tôi rồi. Thật ra, với một vị thần như tôi, giấy kết hôn của con người không có nhiều ý nghĩa, nhưng với Thần Thần, đó chính là giấy x/ác nhận thân phận của anh ấy bên tôi. Là người bạn đời luôn đồng cam cộng khổ, dù ốm đ/au b/ệnh tật, dù sang hay nghèo đều mãi mãi bên nhau.
Tôi cảm thấy hạnh phúc lắm luôn đó, dù hôm nay xảy ra chút chuyện, nhưng tôi vẫn tỉnh táo với tình cảm giữa tôi và anh ấy. Dù có bao nhiêu người xuất hiện, Thần Thần mãi mãi luôn là người quan trọng nhất với tôi. Như cách anh ấy đã trân trọng và yêu tôi từ những ngày ở Ngự Quan Du xa xưa ấy. Tôi ước gì bản thân có thể nhớ được những khoảng khắc của cả hai ở nơi đó. Một Thần Thần cẩn trọng, thích trêu chọc và thâm tình với tôi.
Tôi ôm lấy Thần Thần, gật gật đầu trong lòng anh, giọng mềm nhẹ
“Được. Em muốn đưa anh đến gặp Tứ ca trước. Sau này có dịp… chúng ta đến Thiên Hải gặp cha mẹ em nhé”
Đáp lại tôi là cái ôm thật ch/ặt của Thần Thần, tôi dần thiếp đi trong cái ôm ấm áp đó, cho đến tận tối muộn mới lò mò bò dậy khỏi giường. Phòng tối mịt, Thần Thần đã không còn ở trên giường từ lâu. Tôi đứng dậy ra khỏi phòng đi tìm anh ấy. Nhà chính quá rộng, tôi phải dựa vào hơi thở của anh ấy để tìm người. Băng qua thêm một cái hành lang dài u tĩnh, tôi đã đến một căn phòng lớn khác. Muốn gõ cửa tìm người liền nghe được tiếng nói chuyện của chú Đại Vu và Thần Thần.
“Thiếu gia, tôi hiểu mong muốn hiện tại của cậu, tuy nhiên chưa thể hủy Lôi Tháp lúc này được”
Giọng chú Đại Vu có vẻ khẩn thiết, tuy nhiên Thần Thần lại không hài lòng, giọng lạnh như băng đáp
“Vậy thì khi nào? Tôi muốn gi*t kẻ ở bên trong đó”
Có thể đây là lần đầu tiên tôi nghe một điều gì đó liên quan đến gi*t chóc từ Thần Thần, điều này khiến tôi cảm thấy có chút xa lạ. Thần Thần mà tôi biết, chưa từng thể hiện cảm xúc xa lạ như thế.
“Thiếu gia, đây là gia huấn của tổ tiên Hoắc gia. Tôi có trách nhiệm bảo vệ Lôi Tháp cho đến khi người gi*t được m/a thần xuất hiện. Tới lúc đó, dù cậu có ngăn cản cũng vô ích. Còn hiện tại, xin hãy giữ gìn sức khỏe và sớm hồi phục”
“Tôi còn phải chờ đến khi nào? Người gi*t được hắn khi nào mới có thể xuất hiện. Hôm nay chỉ thiếu một chút nữa, hắn đã chạm vào Tiểu Ngư. Chú hiểu đó có nghĩa là gì không? Hắn đang u/y hi*p tôi đấy”
Giọng nói của Thần Thần dường như mất kiên nhẫn, như thể anh ấy đã nhận nhịn tên m/a thần đó rất lâu vậy
“Thời điểm không phải do cậu quyết định sao thiếu gia?”
Chú Đại Vu kiên định nói. Lần này tôi không nghe được Thần Thần trả lời nữa, chỉ có những tiếng thở dồn dập như đang cố nuốt nghẹn cơn tức ngược lại vào ngựk. Chính tôi cũng không hiểu, sao lại do Thần Thần quyết định nhỉ? Chú Đại Vu liền nói tiếp
“Hắn vẫn còn ở Lôi Tháp là sự đá/nh đổi của cậu, nếu cậu chịu từ bỏ, có lẽ m/a thần đã không còn tồn tại. Thiếu gia, một chữ tình của cậu…. Ai đó?”
Tôi chưa kịp nghe hết câu của chú Đại Vu đã bị phát hiện, cửa phòng nhanh chóng mở, tôi sững sờ nhìn chú ấy đang đứng trước cửa như thần canh gác, gương mặt á/c sát trông hơi đ/áng s/ợ. Tôi cố trấn định, mỉm cười nói
“Cháu tìm Thần Thần ạ”
“Chú Đại Vu, chú xuống dặn nhà bếp hâm nóng lại bữa tối dọn lên đi, cháu sẽ xuống cùng em ấy sau”
Thần Thần lên tiếng dặn dò chú Đại Vu, sau đó liền nhìn tôi, mỉm cười gọi
“Tiểu Ngư, lại đây”
Tôi bước vào phòng, lại nhìn chú Đại Vu cuối chào Thần Thần rồi đóng cửa rời đi. Nhìn cánh cửa gỗ dày im lìm không tiếng động, tôi lại có chút muốn hỏi nội dung câu chuyện hai ngươi vừa nói lúc nãy, lời vẫn chưa nói hết của chú ấy là có ý gì, Thần Thần biết chuyện của m/a thần từ lâu rồi sao?
“Tiểu Ngư, đói bụng không, hôm nay tôi dặn nhà bếp nấu rất nhiều món ngon cho em, đều là đặc sản của Thiên Lương, em sẽ rất thích”
Thần Thần đẩy xe lăn đến gần tôi, thấy tôi không nhúc nhích hay đáp lại, anh liền chống hai tay nâng người đứng dậy, bước từng bước nhỏ vụn về đến gần tôi. Ngay khi anh ấy sắp ngã, tôi liền đưa tay đỡ lấy thần thể ấy, anh thuận thế ôm tôi vào lòng, giọng thủ thỉ
“Em đừng để tâm những lời của chú Đại Vu, chú ấy có trách nhiệm giữ ngọn tháp đó. Mà con cháu Hoắc gia không được nhúng tay vào. Tôi chỉ hơi tức gi/ận mà thôi”
Tôi đỡ Thần Thần ngồi lại vào xe lăn, đẩy anh đến ghế chiếc ghế quý phi ở gần bệ cửa sổ. Tôi ngồi lên ghế, nhìn anh hỏi
“Anh biết chuyện của m/a thần sao?”
Thần Thần im lặng một lúc, rồi thở dài trả lời
“Ừm, gia tộc Hoắc gia biết sự tồn tại của m/a thần, có lẽ vì thờ phụng Thiết Huyết Thần Tôn, nên mới gánh vác trách nhiệm giam giữ hắn ở Lôi Tháp, không để hắn rời khỏi Thiên Lương, chờ cơ duyên của Thần Tôn”
Nghe cũng hợp lí, nhưng mà
“Thế sao việc gi*t hắn được hay không lại do anh quyết định chứ? Anh cũng có phải Thần Tôn đâu chứ. Tứ ca của em nói, Thiên giới đã tính được kiếp của m/a thần tái thế, nhưng không tính được vận số của Thần Tôn nên họ rất lo lắng. Ai ngờ được hắn lại đang bị giam giữ ở Lôi Tháp chứ, hắn sẽ làm hại tam giới nên em thấy nếu Thần Tôn đã ban cho anh cái gì đó có thể tiêu trừ hắn, anh cứ… Thần Thần, anh sao thế”
Tôi đang hăng say nói, nhưng lại bị ánh mắt khó hiểu của Thần Thần làm cho hoảng hốt. Nó đan xen quá nhiều cảm xúc, đ/au lòng, không cam tâm, xen lẫn sự day dứt. Tôi không hiểu được, vì sao anh lại đ/au lòng như vậy nhìn tôi. Tiếng gọi của tôi khiến anh chợt tỉnh, Thần Thần quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, bình ổn lại cảm xúc của mình rồi mới nhìn tôi đáp
“Chuyện của m/a thần cứ từ từ đã. Tôi còn có thứ muốn lấy lại từ hắn. Tiểu Ngư, em đừng lo, sẽ không có việc gì đâu. Hôm nay đến đây có chút lơ là, nên mới để hắn thoát khỏi Lôi Tháp mà tìm được em. Sau này chúng ta ít quay lại đây thôi. Chờ thời cơ đến, tôi sẽ để hắn biến mất hoàn toàn”
Nói xong anh chống thân thể, nâng người sang ghế quý phi tôi đang ngồi, cầm tay tôi hôn hôn vài cái, giọng vô cùng dịu dàng
“Tiểu Ngư, cuối tháng về Ngự Quan Du, chúng ta làm một lễ hỏi cưới ở đó nhé. Để người dân ở đó biết vị thần của họ là chàng dâu của tôi”
“Sao tự nhiên lại nói khó hiểu vậy, hiện tại em đang trong thân thể của Lý Ngưng, ai biết được em là Ngọc Ngư chứ?”
Tôi không cho là đúng phản bác lại. Hơn nữa, không biết vị tứ ca và gia đình ở Thiên Hải của tôi có chấp nhận một người con rể là con người không đây chứ
“Em không nhận ra sao? Giờ vẻ ngoài của em đang dần dần không giống Lý Ngưng nữa rồi”
Thần Thần vuốt ve gương mặt của tôi nói tiếp
“Sự thay đổi từ từ này có thể mọi người sẽ dần dần chấp nhận một Lý Ngưng mới. Nhưng cả tôi và em đều hiểu được. Cậu ta đang từ từ biến mất theo đúng nghĩa đen. Chỉ có em là đang tồn tại trên thế giới này. Là chàng dâu của tôi, Ngọc Ngư”
Một nụ hôn đặt lên trán của tôi, vừa dịu dàng, vừa nồng đậm tình cảm của Thần Thần, là lời khẳng định vĩnh cữu không bao giờ thay đổi. Tôi có một cảm giác, như thấy được Hoắc Thần ở Ngự Quan Du trong giấc mơ, trùng lặp với Thần Thần của bây giờ. Mang theo tình yêu sâu đậm, khắc ghi trong sinh mệnh ngắn ngủi của anh ấy từ kiếp này sang kiếp khác.