Tỉnh dậy, tôi mới phát hiện thứ đeo trên ngón tay mình là một chiếc nhẫn.

Sợ mẹ nhìn thấy sẽ phát đi/ên, tôi cẩn thận xâu nó vào dây chuyền rồi đeo lên cổ.

Như một lời tuyên ngôn thầm lặng cho tình yêu của chúng tôi.

Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông.

Là mẹ.

Tim tôi đ/ập thình thịch. Tôi bấm nghe máy.

Bên kia đầu dây bất ngờ yên lặng, giọng phụ nữ chỉ thản nhiên buông một câu:

"Về nhà đi, hai mẹ con mình nói chuyện."

Tôi "ừ" một tiếng, liền nghe tiếng tút dài.

Giang Biệt đương nhiên nghe thấy hết.

Vẻ mặt hắn lo lắng:

"Em có cần anh về cùng không?"

Cùng lúc, điện thoại Giang Biệt cũng reo.

Là cha hắn.

Bắt hắn về nhà ngay lập tức.

Lòng dạ bồn chồn, tôi lắc đầu với Giang Biệt:

"Em tự xử với mẹ được. Hôm nay mùng một Tết, anh không về không xong. Anh đi trước đi."

"Em ổn mà, thật đấy."

Cuối cùng Giang Biệt đành nghe theo.

Vừa bước vào nhà, tôi đã thấy mẹ ngồi phịch trên sofa, mặt tái nhợt, mắt đỏ ngầu như thức trắng đêm.

Tôi khẽ gọi:

"Mẹ."

Tiếng gọi ấy như công tắc kích hoạt sự đi/ên cuồ/ng của bà. Mẹ bật dậy t/át tôi một cái đá/nh bốp.

Rồi ném xuống bàn một xấp ảnh.

Trong ảnh là tôi và Giang Biệt.

Từ cái ôm dưới chung cư, đến hẹn hò ở công viên, thậm chí cảnh hai đứa hôn nhau trước cửa nhà Giang Biệt.

Góc chụp rõ ràng là do theo dõi.

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Tôi ngẩng mặt lên nhìn mẹ, giọng run bần bật:

"Mẹ theo dõi con?

"Lắp camera nghe lén trong nhà chưa đủ sao? Sao mẹ phải bám đuôi con?"

Ánh mắt hai mẹ con chạm nhau.

Đôi mắt bà tràn ngập vẻ đi/ên lo/ạn b/ệnh hoạn:

"Mày là con tao, tao không được theo dõi mày à?

"Không đi theo, làm sao phát hiện thằng con trai tao nuôi lớn bằng ngần ấy xươ/ng m/áu lại là đồng tính, ha!"

"Mày có biết nếu cha mày và con đĩ kia biết tao đẻ ra thằng con trai đồng tính, chúng nó sẽ cười vào mặt tao thế nào không? Hứa Tinh Niên, mày làm tao mất mặt cả đời!"

Nhìn dáng vẻ đi/ên dại của mẹ, tôi chỉ thấy mỉa mai.

Cha đâu có yêu mẹ, cưới chỉ vì hôn nhân gả b/án.

Thế mà mẹ vẫn m/ù quá/ng vì tình, một lòng hướng về cha. Người đàn ông ấy ngoại tình, ly dị, lập gia đình mới sinh con trai khác, vậy mà bà vẫn sợ cha coi thường mình.

Nói thẳng ra, mẹ chẳng quan tâm tôi.

Tôi chỉ là sợi xích bà dùng để trói buộc cha.

Tôi đang định mở miệng, mẹ bỗng nhe răng cười.

Nụ cười gượng gạo đến rợn người.

Tôi nhíu mày, linh tính báo hiệu điều chẳng lành.

Giọng mẹ vang lên the thé:

"Không sao, chuyện này cha mày chưa biết. Tao sẽ tìm bác sĩ chữa cho mày.

"Con trai tao không thể là đồng tính.

"Tinh Niên à, mẹ làm tất cả là vì con."

Một vật cứng đ/ập mạnh vào gáy.

Tôi chìm vào bóng tối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm