【Cười ch*t mất, bỏ chạy mà còn bị b/ắn cho một hạt giống, đúng là thao tác đỉnh cao.】

“Tẩy đi được không?”

“Có thể thực hiện chương trình ‘loại bỏ phôi’. Nhưng theo điều khoản ‘Hợp đồng cộng sinh’, loại bỏ phôi đồng nghĩa với x/é bỏ hợp đồng. Với tư cách là bên ký kết bị động, sinh mệnh của ngài sẽ chấm dứt trong vòng ba mươi giây.”

“…Nói tiếng người.”

“Ph/á th/ai, ngài sẽ ch*t.”

“……”

【C/ứu mạng, tự dưng lại thành văn học mang th/ai khi bỏ trốn, chạy thì chạy rồi mà quả bóng vẫn không rơi xuống, hahaha!】

【Bảo bối, đừng lo, tuy ngài có thể phải phân hóa thành Omega, nhưng đồng thời cũng mang th/ai rồi, song hỷ lâm môn!】

【Người trước tích chút đức đi, không thấy mặt Thư Miên xanh lè sao? Nhưng nói thật, giống nòi của thú nhân cấp S đúng là mạnh, một lần là trúng, còn tặng kèm gói cải tạo thể chất.】

【Thế là giờ người cũng chạy rồi, bụng cũng to rồi, tiền cũng không có, nhà cũng không về được, kịch bản này càng nhìn càng giống bi kịch tình cảm.】

Tôi nằm trên giường, chẳng muốn nói gì.

Tấm ván giường cứng, cấn đến mức xươ/ng đ/au nhói.

Phòng lại dột nước, gió lùa liên tục.

Không phải tôi tiết kiệm, mà là đến đây tôi đã thành kẻ nghèo.

Chỉ có thể ở trong khu ổ chuột của ổ chuột.

Dù vậy, tiền thuê mỗi giờ cũng cao tới mười nghìn tinh tệ.

Quan trọng là thứ trong bụng lại rất biết ăn.

【Hay bảo bối tranh thủ lúc tiền chưa tiêu hết, mau quay lại tìm Arnold đi, nếu không ngay cả tiền về Vườn Địa Đàng cũng chẳng có.】

【Làm gì dễ thế? Vé phi thuyền đâu phải vé tàu hỏa, tưởng muốn m/ua là m/ua được sao.】

【Thế thì làm sao? Chẳng lẽ Thư Miên phải bắt đầu đi làm thêm nữa?】

Tôi bật dậy khỏi giường, choáng váng đầu óc.

“Các người có thể c/âm mồm được không!”

“Một lũ Khổng Minh sau trận, lúc trước ai là người nói ‘Mau chạy đi’, ‘Nam chính thụ sắp đến, ngươi hết vai rồi’? Giờ tôi chạy ra rồi, lại bắt đầu nói mấy lời châm chọc!”

Bình luận im lặng một thoáng, rồi lại bùng n/ổ dữ dội hơn.

【Anh ta gấp rồi! Anh ta gấp rồi!】

【Bảo bối m/ắng tôi! M/ắng thêm vài câu nữa đi! Mẹ thích nghe lắm!】

【Tôi đã ghi âm lại rồi, mỗi ngày nghe tám trăm lần, sướng quá!】

【Nói thật, bảo bối đừng gh/ét chúng tôi lắm lời, giờ ngài là góc nhìn duy nhất của chúng tôi. Phía Arnold đã màn đen rồi, nên người mới đông thế.】

Tôi: “……”

Thì ra bọn họ cũng không nhìn thấy tình hình bên Vườn Địa Đàng nữa.

12

Cuối cùng tôi đi làm chui trong bếp sau của một nhà hàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm