Linh Vũ Thiên Hạ

Chương 601: Đêm khuya phản kích (2)

05/03/2025 17:42

- Hai tên đó đều ở bên trong.

Ánh mắt nhìn về tòa đình viện trước mặt một lát, Bạch Linh lập tức nói với Lục Thiếu Du.

- Động thủ.

Lục Thiếu Du nói xong, chân khí dưới chân chợt lóe, thân ảnh đồng thời hóa thành một đạo tàn ảnh xuất hiện trong đình viện.

Xuy.

Trên thân ảnh xinh đẹp của Bạch Linh, bàn tay khẽ vươn ra, một đạo thủ ấn nhanh chóng được đánh ra, toàn bộ đình viện nhất thời được bao phủ bởi một tầng quang mang vô hình, mơ hồ nhìn lại, không gian bên ngoài vòng quang mang kia lúc này đang gấp khúc.

- Ai.

Trong sát na, trong đình viện có thanh âm vang lên, lập tức hai đạo thân ảnh trong nháy mắt truyền ra.

- Chúng ta lại gặp mặt rồi.

Lục Thiếu Du chắp tay đứng đó, lẳng lặng đứng trong đình viện, ánh mắt tràn ngập hàn ý nhìn vào thanh niên mặc hoa phục màu trắng và một thanh niên mặc trường bào lam sắc trước mặt.

- Lục Thiếu Du.

Hai người nhìn thấy thân ảnh trước mặt này không khỏi nhìn nhau, trong mắt có chút kinh hoảng, hai người này chính là hai huynh đệ Triệu gia, Triệu Kình Hải và Triệu Kình Thiên.

Người này tuy rằng đã tới Lục gia được một tháng, thế nhưng đây là lần đầu tiên thấy Lục Thiếu Du. Vốn tưởng rằng Lục Thiếu Du đã bị Sử Vân Sinh đánh chết, thế nhưng không ngờ tới Lục gia bọn hắn mới biết được Lục Thiếu Du đã sớm trở về, trong lòng vẫn luôn có chút bất an.

Hai người cũng biết, thực lực hiện tại của mình không thể chống lại Lục Thiếu Du. Cũng sợ Lục Thiếu Du sẽ hạ thủ với bọn họ. Thế nhưng đây là Lục gia cho nên bọn họ cũng không sợ. Chí ít tại Lục gia, Lục Thiếu Du không dám hạ thủ với bọn họ, như vậy Lục gia sẽ gặp phải phiền phức lớn. Chỉ cần đợi một đoạn thời gian nữa, đến lúc đó cường giả Triệu gia tới đây là có thể giải quyết tất cả.

Lúc này hai người nhìn thấy Lục Thiếu Du xuất hiện lúc nửa đêm, nhất thời cảm thấy bối rối, nếu như quả thực Lục Thiếu Du hạ thủ với hai người bọn họ, vậy thì bọn họ chết chắc rồi.

Lúc này nhìn vào Bạch Linh bên cạnh Lục Thiếu Du, dung nhan tuyệt mỹ khiến cho người ta hít thở không thông, hai người thực sự không rõ, vì sao bên người tiểu tử này đều là những nữ nhân tuyệt mỹ. Mà lấy thực lực của bọn họ cũng có thể cảm giác được, lúc này trên người nữ nhân này có một cỗ khí tức vô hình, cực kỳ cường hãn.

- Lục Thiếu Du ngươi muốn làm gì.

Ánh mắt Triệu Kình Thiên mang theo một chút bất an nhìn Lục Thiếu Du hỏi.

- Sao nào? Các ngươi không phải muốn giết ta nhanh một chút sao? Vì sao hiện tại ta lại có cảm giác, các ngươi có chút sợ hãi.

Lục Thiếu Du lạnh nhạt cười, nụ cười châm chọc.

- Lục Thiếu Du đây là Lục gia, nếu như ngươi dám làm xằng bậy, Triệu gia ta tuyệt đối sẽ san bằng Lục gia các ngươi.

Ánh mắt Triệu Kình Hải trầm xuống rồi nói.

- Ha ha.

Lục Thiếu Du cười ha hả, dùng ánh mắt châm chọc nhìn vào hai người nói:

- Thứ nhất, Lục gia có bị san bằng hay không cũng không quan hệ tới ta. Thứ hai, hiện tại ta giết hai người các ngươi cũng không có ai biết.

- Lục Thiếu Du nếu như ngươi dám làm càn, Triệu gia ta cũng không bỏ qua cho ngươi.

Sắc mặt hai người cả kinh, lúc này bọn họ đã cảm giác được hàn ý trên người Lục Thiếu Du càng ngày càng đậm. Thủ đoạn của Lục Thiếu Du bọn họ đều đã được chứng kiến, lúc này sâu trong nội tâm hai người tràn ngập hàn ý, thân thể không tự chủ được chậm rãi lùi về phía sau, ánh mắt liếc nhìn chung quanh, dường như đang tìm đường chạy trốn.

- Các ngươi không cần nghĩ tới việc chạy thoát đâu. Không gian đã bị ta phong tỏa, các ngươi có trốn cũng không thoát.

Thanh âm lạnh lùng của Bạch Linh giống như âm thanh từ địa ng/ục vang lên, thanh âm này khiến cho người ta có cảm giác sởn cả tóc gáy.

Nghe thấy Bạch Linh nói vậy, hai người càng thêm kinh hãi. Ánh mắt nhìn về chung quanh, lúc này vô cùng kinh ngạc. Phong tỏa không gian, chí ít đối phương cũng có tu vi Vũ Suất, lẽ nào nữ tử trước mặt bọn họ đã đạt tới Vũ Suất rồi sao?

- Lục Thiếu Du, ngươi dám giết chúng ta, Triệu gia nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi, tới lúc đó ngươi chết sẽ rất khó coi.

Triệu Kình Thiên nhìn Lục Thiếu Du, cố gắng uy hiếp.

- Quên nói cho các ngươi, Sử Vân Sinh đã chết, kế tiếp là các ngươi, sau này chính là toàn bộ Triệu gia.

Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói một tiếng.

- Ngươi giết chết Sử Vân Sinh rồi?

Hai người lúc này càng thêm kinh hãi, bọn họ cũng biết thực lực của Sử Vân Sinh, Vũ Suất tứ trọng, thực lực của Lục Thiếu Du căn bản không thể giết chết hắn. Vốn bọn họ còn tưởng rằng Sử Vân Sinh không gặp Lục Thiếu Du, mới khiến cho Lục Thiếu Du tránh thoát được một kiếp. Thế nhưng xem ra, không ngờ Sử Vân Sinh đã chết.

- Được rồi, các ngươi đi theo hắn đi thôi.

Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói một tiếng, chậm rãi đi về phía Triệu Kình Hải.

Lúc này hai huynh đệ Triệu Kình Thiên, Triệu Kình Hải trầm xuống, đều đem chân khí, linh lực bản thân mình vận chuyển, đánh về phía Lục Thiếu Du.

- Tiểu tử, ta liều m/ạng với ngươi.

Một tiếng thét lớn vang lên, hai huynh đệ Triệu gia cũng chỉ có thể lựa chọn liều m/ạng, thân ảnh hai người trong nháy mắt hóa thành lưu quang đánh về phía Lục Thiếu Du.

- Bạch Linh, Triệu Kình Thiên giao cho nàng.

Lục Thiếu Du nói xong, khóe miệng hiện lên nụ cười q/uỷ dị.

- Đi chết đi.

Thân ảnh Triệu Kình Hải hóa thành lưu quang đánh tới trước người Lục Thiếu Du, trong khoảnh khắc thủ ấn trong tay biến đổi, trong nháy mắt xung quanh hắn đột nhiên vang lên tiếng gió rít gào.

Hưu Hưu.

Trong nháy mắt, trước người Triệu Kình Hải được ngưng tụ ra một mũi tên sắc bén, mang theo lực lượng xuyên thấu không gian, mũi tên bằng năng lượng này to bằng cánh tay, không gian chung quanh gợn sóng, khí tức cuồ/ng bạo khuếch tán.

Đối phó với Lục Thiếu Du, Triệu Kình Hải chỉ có thể ngay từ đầu sử dụng luôn linh h/ồn công kích kinh khủng nhất của mình. Đây là công kích m/ạnh mẽ nhất của hắn, trong đám Linh giả đồng lứa, thực lực của hắn tuyệt đối là số một.

Khí tức cuồ/ng bạo này khiến cho không gian nặng nề hơn, công kích này trực tiếp đánh tới linh h/ồn. Lúc này khóe miệng Lục Thiếu Du hiện lên nụ cười q/uỷ dị, thủ ấn đã sớm được đánh ra.

Ngay khi mũi tên bằng năng lượng này bắn tới, ánh mắt Lục Thiếu Du biến đổi, vòng xoáy dưới chân hiện ra, thân ảnh giống như q/uỷ mị biến mất tại chỗ, lúc này thi triển Phù Quang Lược Ảnh, tốc độ của hắn đã tới một tầm cao mới.

Lúc thân ảnh Lục Thiếu Du biến mất, đạo công kích bằng linh h/ồn của Triệu Kình Hải trong nháy mắt thất bại, gần như là xẹt qua sát người Lục Thiếu Du.

Khi thân ảnh q/uỷ mị của Lục Thiếu Du xuất hiện thì đã ở trước người Triệu Kình Hải, thủ ấn trong tay đánh ra, linh lực trong không gian lập tức hội tụ tới, khí tức kinh khủng khiến không gian gợn sóng, rồi khuếch tán ra bốn phía.

Trong tay Lục Thiếu Du có một đạo hồng sắc quang mang được ngưng tụ, không gian lắc lư theo sự xuất hiện của nó, tiếng gió rít gào không ngừng vang lên.

- Đao H/ồn Quang Nhận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
2 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Beta Kia Mang Thai Bỏ Chạy Rồi

1
Tần Mục Dã bị rối loạn giấc ngủ nghiêm trọng. Mỗi lần sau khi xong chuyện, hắn thỏa mãn nằm trong lòng tôi mới có được giấc ngủ ngon lành. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận: [Cái tên beta làm nền kia chừng nào mới cút đi vậy? Tôi muốn xem công dây dưa với thụ cơ.] [Công chỉ cần ngửi thấy mùi pheromone là có thể dễ dàng đi vào giấc ngủ, đó mới nhất định là chân ái.] [Đừng vội, thụ sắp xuất hiện rồi, đến lúc đó công sẽ không cần tên beta kia nữa, có thể bị "khai tử" theo cốt truyện rồi.] Tôi nửa tin nửa ngờ. Mãi cho đến khi tận mắt nhìn thấy Tần Mục Dã tựa đầu vào vai một chàng trai mà ngủ thiếp đi. Tôi xé nát tờ giấy báo mang thai trên tay, cuỗm sạch tiền của hắn, ngay đêm đó trốn về quê cũ. Sau này, Tần Mục Dã nhìn chằm chằm vào cái bụng nhô lên của tôi mà đỏ hoe mắt: "Tên súc sinh nào đã khiến một beta như em mang thai hả?!"
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
0