Kết giới bảo vệ do Xích Uyên thiết lập dần tan biến, các vị Thần quân bị che chắn bên trong chỉ thấy một ki/ếm kinh thiên kia, đối với cuộc đối thoại xảy ra ngoài kết giới hoàn toàn không hay biết.

D/ao Hoa vừa thấy ta lại muốn m/ắng nhiếc, nhưng trước khi kịp mở miệng thì đã bị phụ quân của nàng thi triển chú cấm ngôn.

Ta cười nói: "Thanh Nguyên, nữ nhi ngươi nuôi dưỡng, hơi dữ dằn quá đấy."

"Về sau ngươi nuôi Cửu Cửu, nhất định phải văn nhã hơn."

Thanh Nguyên cười gượng gạo: "Phải, nàng bị ta nuông chiều đến hư rồi."

Tầm mắt ta lần lượt quét qua chúng thần thiên giới, có kẻ quen cũ, cũng có gương mặt mới.

Cũ mới thay nhau, thiên đạo luân hồi, vốn nên như thế.

Một ông lão râu trắng đối mắt với ta, hổ thẹn trốn vào đám Thần quân.

Ta không khách khí gọi gi/ật lại: "Tư Mệnh, lại đây."

Ông lão trốn không được, cười mỉm tiến lại, cung kính chấp tay: "Sư phụ, gần đây người vẫn khỏe mạnh chứ?"

Ta trừng mặt: "Không được khỏe lắm, sinh con hao tổn khí huyết, ta lại là nam nhân, suýt mất cả mạng đấy."

Tư Mệnh hổ thẹn lau mồ hôi: "Việc gấp lúc ấy, xin sư phụ chớ trách."

Ta cũng chẳng thật muốn truy c/ứu, chỉ hỏi: "Trên mệnh bộ ngươi viết, cái quán b/án hoành thánh phàm gian ta với Xích Uyên hay ghé, ngươi ghi tên là gì?”

Tư Mệnh gi/ật mình, vội lật giở mệnh bộ, nói với ta.

Ta gật đầu, nhìn Xích Uyên hất cằm, rồi xoay người hướng nhân gian mà đi.

“Cũng chẳng phải ta tham vị hoành thánh ấy… chỉ vì ở đó, có người từng nói với ta một câu.

Ta muốn nghe lại lần nữa.”

Lục giới đều nói Xích Uyên Thượng Thần lạnh lùng vô tình, ta không biết lời đồn này từ đâu mà đến.

Khi Xích Uyên theo bên ta, là người có tính khí nóng nảy nhất trong các Thần quân.

Hắn như một đám lửa, không che giấu h/ận, cũng không che giấu yêu.

Thọ mệnh tiên thiên thần quá dài, cũng quá cô đơn.

Ngay từ lần đầu gặp hắn, ta đã hiểu, tình kiếp của ta đến rồi.

Xích Uyên theo sau lưng ta, cúi mắt mỉm cười.

"Huyền Dương, cứ như vậy bình bình đạm đạm làm một phàm nhân, cũng rất tốt, phải không?"

Nhân gian lúc ấy là bình minh, ánh sáng ấm áp của mặt trời buổi sớm rải trên người hai chúng ta.

Ta cười hướng nhìn ra xa.

"Ừ, đúng vậy."

"Sau này ngươi đi đâu, ta đi đó."

(Chính văn hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Rắn độc mà lòng lang dạ thú

Chương 6
Bạch Nguyệt Quang của Hà Cảnh Niên vừa về nước đã gặp phải bọn bắt cóc. Trong video, ngoài việc đòi 30 triệu tiền mặt, bọn chúng còn chỉ định tôi đến trao đổi con tin. Tôi ngơ ngác chỉ vào mình, không hiểu một con rắn mù quê như tôi có gì đáng để lũ bắt cóc nhòm ngó, thì nghe Hà Cảnh Niên đầy đau khổ lên tiếng: "Xin lỗi, Sắt Sắt, anh không thể để Du Ninh gặp nguy hiểm." Ngay sau đó, hắn sai người đánh gục tôi, tống lên xe. Tôi rơi vào tay lũ cướp hung ác, mắt trơ tráo nhìn Hà Cảnh Niên ôm Tống Du Ninh bất tỉnh quay lưng bỏ đi. Khi bọn họ khuất dạng, tên đầu sỏ vừa dựng máy quay vừa cởi quần tiến về phía tôi. Tôi liếc nhìn xung quanh: "Hà Cảnh Niên bọn họ đi hết rồi chứ?" Tên cầm đầu cười gằn: "Đi sạch rồi, tiểu thư Lâm. Ai bảo cô dám trêu vào người không nên trêu?" Khi tay hắn sắp chạm vào người tôi, tôi thở phào nhẹ nhõm. "Đi hết thì tốt." Tôi bỗng hóa thành mãng xà khổng lồ, nuốt chửng tên cầm đầu trong nháy mắt. Đám đàn em run như cầy sấy, mềm nhũn cả người, bị tôi nuốt gọn như ăn bánh bao.
Hiện đại
0