Cố Dĩ Thịnh nghi hoặc quay về chỗ ông đạo sĩ.

Vừa thấy anh, ông đạo sĩ lập tức hỏi: "Người vừa nói chuyện điện thoại với cậu, còn đang kết nối không?"

"Vẫn còn."

Ngay giây sau, màn hình hiện lên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông đạo sĩ.

"Cô hãy xoay camera một vòng không gian xung quanh xem nào, để tôi quan sát rõ hơn."

Dù không hiểu ý đồ của ông, tôi vẫn vô thức làm theo.

"Gương bát quái trên tường bên trái, vật trang trí hình chuông ở lối đi bên phải, cùng xươ/ng động vật trong tủ kính phía trước... Đều do cô tự bày trí à?"

Tôi lắc đầu.

Ông cúi mặt trầm tư.

Cuộc gọi video đột ngột bị ngắt.

Tôi cũng không gọi lại, ngồi thẫn thờ trên ghế, cố tiêu hóa thông tin vừa tiếp nhận được.

10 phút sau, Cố Dĩ Thịnh lại gọi tới.

Lần này là cuộc gọi bình thường, giọng hắn trầm xuống: "An Ca, đạo sĩ vừa nói vài điều, em nghe xong đừng h/oảng s/ợ."

"Chuyện gì thế?" Tôi càng thêm nghi hoặc.

"Đạo sĩ nói những vật trang trí xung quanh em giống như có người cố ý bày bố trận pháp Thiên Cương. Trận pháp này thường dùng trong phong thủy kiến trúc, nhưng nếu dùng cho người... Có thể gây họa khôn lường."

"Ví dụ?"

"Cụ thể ông ấy cũng không rõ, chỉ nhắc tới những khả năng như bị cư/ớp vận mệnh, cư/ớp số mệnh..."

Tôi lặng đi hồi lâu.

"Dù chưa biết thực hư, nhưng thà tin là có chứ đừng bỏ qua. An Ca, những thứ đạo sĩ nhắc tới... Ai là người bày biện xung quanh em thế?"

Tôi quay đầu nhìn về phía văn phòng nằm ở cuối hành lang.

Cánh cửa gỗ đỏ khép ch/ặt, gương bát quái nhỏ treo lơ lửng trên cửa đang chĩa thẳng về phía bàn làm việc của tôi.

“Là Lam Hiêu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm