Tháo Nút Thắt Nơ Của Anh

Chương 5

02/03/2026 19:23

Đến siêu thị dưới lầu, bà chủ thấy tôi cứ lượn lờ trước kệ quần l/ót thì hứng thú đi tới, "M/ua cho bố cháu à?"

"Vâng." Tôi tiện tay lấy một chiếc, định qua mặt bà.

Nhưng bà lại ấn tay tôi lại, "Nhỏ quá, bố cháu bụng to thế, phải lấy cái này."

"Ông... ông ấy đang gi/ảm c/ân." Tôi lại gi/ật lấy cái quần bị bà đặt về chỗ cũ, rồi chạy sang khu quần áo, lấy một chiếc áo thun thể thao và quần đùi.

Lúc tính tiền, bà chủ vừa quét mã vạch vừa cười một cách kỳ quái, "Cháu có bạn trai rồi à?"

Tôi gi/ật mình, mặt lập tức đỏ bừng.

"Không, không phải, em họ cháu đến chơi, cháu m/ua cho cậu ấy."

Tôi vơ lấy quần áo, co giò chạy.

Chạy về nhà, mẹ thấy bộ dạng hoảng hốt của tôi liền hỏi: "Con thở hổ/n h/ển thế, đi đâu về vậy?"

"Chạy bộ buổi sáng ạ." Tôi chạy tại chỗ vài bước, giấu túi ni lông ra sau lưng, sau đó, mở cửa trốn vào phòng mình, khóa trái cửa lại.

Đợi tâm trạng ổn định lại, tôi ném túi ni lông cho cậu ta.

Bàn tay đang chơi game của cậu ta cuối cùng cũng dừng lại, liếc tôi một cái, rồi lại liếc cái túi.

Không nói gì, cũng không động đậy.

Chê thái độ của tôi không tốt à?

Tôi do dự vài giây, lấy quần áo ra, bày từng món trước mặt cậu ta, hạ giọng, "Dưới lầu chỉ có loại này thôi, cậu mặc tạm nhé, được không?"

"Được thì được, nhưng yêu cầu của cô có hơi quá đáng không?" Ngón tay thon dài của cậu ta móc lấy bộ quần áo tôi m/ua, nhìn một cái, rồi thở dài.

Quá đáng chỗ nào?

"Nhìn cũng nhìn rồi, còn muốn tôi không mặc gì bên trong à?" Cậu ta trêu chọc nhìn tôi.

Tôi: ?

Mẹ tôi lại đang gõ cửa.

Phiền ch*t đi được, tôi mở hé một khe cửa.

"Con m/ua cái gì thế, bà chủ dưới lầu bảo con quên lấy này." Nói xong mẹ đưa cho tôi một cái túi ni lông màu đen.

Tôi nhận lấy mở ra xem, chưa đầy một giây đã vội đóng túi lại, "Quần l/ót con mặc."

Tôi chột dạ đóng cửa.

Hóa ra vì quá hoảng lo/ạn mà tôi đã quên lấy chiếc quần l/ót đã m/ua.

Tôi thấy cuộc đời mình coi như xong rồi.

Tôi quay lưng lại, đợi cậu ta mặc đồ xong, mới ngồi xổm trước mặt, kiên nhẫn giải thích mọi chuyện.

"Đây hoàn toàn là một sự hiểu lầm." Tôi nói.

"Ừm." Cậu ta vẫn đang chơi game, với thái độ "cô cứ bịa, bịa tiếp đi".

"Lát nữa ra ngoài, cậu có thể phối hợp với tôi một chút không?" Tôi hạ giọng.

Hôm nay là cuối tuần, khả năng cao là bố mẹ tôi sẽ ở nhà cả ngày, việc để cậu ta rời đi không dấu vết là bất khả thi.

Cậu ta không trả lời tôi.

Nhìn bộ dạng kênh kiệu của cậu ta, tôi hối h/ận vô cùng.

Cuối cùng đợi cậu ta chơi xong một ván game, cậu ta dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, giọng trầm thấp hỏi: "Đêm qua còn chưa đủ phối hợp với cô à?"

Cậu ta vươn tay, ngón tay ấn nhẹ lên trán tôi, kéo dài giọng, "Dì ơi, làm người không thể tham lam vô độ được đâu."

Dì? Hôm qua còn gọi tôi là chị, ngủ một giấc dậy đã gọi tôi là dì?

Đồ đàn ông khốn nạn...

Tôi ngã ngồi xuống đất, sao nào, cậu ta muốn u/y hi*p tôi à?

"Cậu muốn gì?"

"Cô nói xem?" Cậu ta hỏi ngược lại tôi.

Hay thật, ỷ mình có chút nhan sắc mà định đàm phán với tôi.

Tôi liếc nhìn món quà sinh nhật mẹ tặng trên bàn trang điểm, lấy nó qua đưa cho cậu ta, "Cái túi này mới m/ua, cậu cầm đi tặng bạn gái nhỏ của cậu, được chưa?"

Tìm một trai bao cũng không đắt đến thế, tôi thực sự đ/au lòng.

Cậu ta nhìn tôi một cái, đứng dậy, nhìn xuống tôi, "Được, cứ gửi ở chỗ cô trước đã."

Nói xong liền đi ra cửa, ung dung mở cửa bước ra ngoài.

Cậu ta...

Đầu óc tôi trống rỗng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhà ai mà vú nuôi còn phải giúp xử lý triều chính thế?

Chương 6
Ta tên là Miêu Thúy Lan, vốn là gia sinh tử của Trương gia - Thượng thư Lại bộ Nhạc gia Thái tử. Năm ngoái nhờ tài thêu thùa khéo léo, ta được tổng quản Trương An để mắt tới. Sau khi bẩm báo chủ gia, hắn liền chỉ định ta làm vợ cho nhị công tử Trương Hòa Thuận của hắn. Thật lòng mà nói, ta chẳng ưa gì hắn, nhưng thân phận nô bộc như chúng ta nào có quyền kén chọn? Cha mẹ và huynh trưởng hớn hở đưa ta vào viện tử của quản gia. Qua loa vài nghi thức đơn giản, ta chính thức trở thành nhị tức phụ của Trương đại tổng quản. Kể từ đó, phụ thân được thăng làm nhị quản sự ngoại viện, mẫu thân trở thành quản sự mẫu ở đại trù phòng, ngay cả huynh trưởng cũng được đi theo hầu đại thiếu gia. Tưởng chừng mọi việc đều vui vẻ, có lẽ bản thân ta cũng nên hân hoan mới phải. Buổi lễ dâng trà của tân phụ, mẹ chồng bảo bà chỉ ưng cái dáng người đẫy đà của ta - dễ đẻ con trai. Cha chồng thì dặn phải khống chế được chồng, nếu hắn còn gây chuyện chính là lỗi của ta.
Cổ trang
Nữ Cường
1