Chồng bà quá mức cường thế, bà ở trong căn nhà này vốn chẳng có tiếng nói. Nhìn cánh cửa phòng đóng ch/ặt, rồi lại nhìn bóng lưng trượng phu đã đi xa, nước mắt Thẩm Lan cứ thế vây quanh hốc mắt.
Bà và Lục Quyền đến với nhau bằng một cuộc hôn nhân liên minh gia tộc. Từ nhỏ, gia đình đã dạy bà phải sống như một tiểu thư khuê các: dịu dàng lương thiện, săn sóc chồng, dạy dỗ con. Thẩm Lan cũng x/á/c thật đã sống đúng như kỳ vọng của đại chúng, tự đeo gông xiềng vào mình, ép bản thân học những thứ cầm kỳ thi họa mà bà chẳng mấy mặn mà.
Khoảng thời gian này, vì chuyện thẩm tra, tâm trạng Lục Quyền cực kỳ tồi tệ. Dù trên quan trường, ông vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh, thành thạo chỉ điểm giang sơn, nhưng là vợ ông, người thân cận nhất, Thẩm Lan biết nội tâm Lục Quyền xa không được vân đạm phong kh/inh như vẻ ngoài.
Thẩm Lan nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt. Chẳng có ai dạy bà phải làm sao để trấn an người chồng đang nóng nảy, cũng không ai bảo bà phải khuyên nhủ đứa con trai cố chấp ra sao. Bà đứng do dự trước cửa, cuối cùng lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho em gái mình. Thẩm Tinh tuy nhỏ tuổi hơn bà, nhưng xưa nay luôn là người có chủ kiến. Có lẽ... Thẩm Tinh có thể giúp được bà.
Ở phía bên kia, Lâm Du đang ở trong ký túc xá sắp xếp lại hồ sơ xin việc. Năm cuối đại học, bạn bè cùng phòng đều đã mỗi người một ngả đi tìm tương lai. Ký túc xá rộng lớn giờ đây trống trải, chỉ còn lại mình anh. Lâm Du lật giở bản sơ yếu lý lịch, lòng dạ như cánh bèo không rễ, chẳng tìm thấy nơi chốn để dừng chân.
"Tích tích."
Đột nhiên, màn hình điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn. Lâm Du nhanh như c/ắt cầm máy lên, khi thấy người gửi là Lục Tranh Minh, tim anh thắt lại. Anh nín thở, vội vàng nhấn mở tin nhắn.
Thế nhưng, năm chữ lạnh lẽo trên màn hình khiến anh như rơi xuống hầm băng:
【 Chúng ta chia tay đi. 】
Lâm Du ngây người nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, trái tim trong nháy mắt bị những cơn đ/au như kim châm bủa vây. Trước đó, anh vẫn còn ôm một tia ảo tưởng ngây thơ, rằng Lục Tranh Minh chỉ bận việc gì đó không tiện trả lời. Nhưng năm chữ ngắn gọn này lại giống như lưỡi d/ao treo lơ lửng trên đầu, tà/n nh/ẫn và đẫm m/áu mà hạ xuống.
Anh không ngờ, đoạn tình cảm giữa mình và Lục Tranh Minh lại kết thúc một cách đột ngột đến nhường này.
---
Gần hai năm gắn bó, từ năm thứ ba đến năm thứ tư đại học, biết bao ngày đêm kề cạnh, giờ đây tất cả hóa thành bọt biển hư vô, tan biến theo làn gió mờ ảo.
Chẳng phải đã nói là sẽ nghiêm túc yêu đương sao? Chẳng phải đã hứa sẽ tuyệt đối không buông tay nhau sao? Chẳng lẽ... đây cũng chỉ là một câu đùa giỡn của Lục Tranh Minh?
Lâm Du siết ch/ặt điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, anh mím môi không nói một lời. Nếu thật sự muốn chia tay, anh càng hy vọng Lục Tranh Minh có thể chính miệng nói với anh, chứ không phải cách một tấm màn hình lạnh lẽo, dùng một tin nhắn để kết thúc đoạn tình cảm này một cách qua loa như thế.
Gần như ngay giây tiếp theo, điện thoại lại rung lên lần nữa. Là tin nhắn của mẹ anh gửi tới từ Hải Thành. Tình trạng sức khỏe của bà vẫn luôn không chuyển biến tốt, mắt thấy ngày càng yếu đi, bà hy vọng Lâm Du có thể trở về quê nhà để ở bên cạnh bà.
Những dòng chữ của Ngô Lộ tràn đầy sự suy yếu và khẩn cầu. Mọi cảm xúc mà Lâm Du cố kìm nén bấy lâu nay đột nhiên bùng n/ổ ngay khoảnh khắc này. Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt, từng giọt từng giọt rơi trên màn hình điện thoại. Như cọng rơm cuối cùng làm gục ngã con lạc đà, nỗi bi thương chẳng cách nào ngăn lại được.
Tất cả mọi chuyện xảy ra như đều đang ám thị anh phải rời khỏi thủ đô, rời khỏi nơi không thuộc về mình này. Anh và Lục Tranh Minh... chung quy cũng là có duyên không phận.
Cổ họng Lâm Du nghẹn đắng, anh mở tập hồ sơ xin việc mình đã chuẩn bị sẵn ra. Trên bàn đặt hai bản sơ yếu lý lịch giống hệt nhau, nhưng trường học ứng tuyển lại là hai nơi cách xa vạn dặm, hoàn toàn trái ngược.
Một bản dành cho một ngôi trường trung học bình thường ở Hải Thành. Bản còn lại dành cho trường trung học Dục Anh tại thủ đô. Hai bản hồ sơ trái ngược này giống như lựa chọn tiến thoái lưỡng nan trong cuộc đời anh. Một bên là người mẹ già yếu cần chăm sóc, bên kia là người yêu vừa mới đề nghị chia tay.
Lâm Du lau mặt, nhưng đuôi mắt vẫn đỏ hoe một mảng. Nếu bản thân không thể lựa chọn, vậy thì hãy đem quyền quyết định giao cho vận mệnh.
Ngôi trường nào phản hồi trước, anh sẽ đi nơi đó...
Trong khi Lâm Du đang tuyệt vọng ở ký túc xá, thì tại nhà họ Lục, Lục Tranh Minh sau khi thử mọi cách thương lượng không thành công, bắt đầu lên kế hoạch "vượt ngục".
Khóa điện tử của nhà này hắn đã biết tháo từ năm 7 tuổi, nhưng Lục Quyền vốn là cáo già, ông đã sớm đổi sang loại khóa chống tr/ộm cơ học loại nặng. Lục Tranh Minh bực bội đi tới đi lui trong phòng, không ngờ có ngày mình lại rơi vào cái kịch bản cẩu huyết này.
Tuyệt thực kháng nghị ư? Không đời nào. Hắn biết rõ ông bố mình sắt đ/á thế nào, khéo thấy hắn đói lả đi lại càng dễ dàng tống hắn lên máy bay ra nước ngoài hơn. Lúc đó thì đừng hòng thấy lại Lâm Du nữa!
Ánh mắt Lục Tranh Minh dừng lại ở cửa sổ lầu 3. Bên ngoài là bóng đêm mông lung, một đường ống thoát nước cũ kỹ bò đầy dây thường xuân xanh mướt. Ngay lúc hắn vừa đặt chân lên bậu cửa sổ, chuẩn bị liều mình leo xuống thì tiếng "kẽo kẹt" của cửa phòng vang lên khiến hắn gi/ật b/ắn mình, suýt thì ngã lộn nhào.
Người bước vào không phải Lục Quyền, mà là Thẩm Tinh – người dì út vốn quanh năm ở nước ngoài.
"Chà, cháu ngoan của dì, thảm hại thế này sao? Định nhảy lầu t/ự t* hay là vượt ngục đây?" Thẩm Tinh cười nắc nẻ, phong thái thời thượng và quyến rũ khác hẳn với không khí ngột ngạt của căn nhà này.
Lục Tranh Minh phủi tro bụi trên người, thái độ vẫn lạnh như tiền: "Có việc gì không? Nếu đến để xem trò cười thì dì biến được rồi đấy."
"Nghe nói cháu mới quen một cậu bạn trai? Sao rồi, nhìn có đẹp không?"
"Liên quan gì đến dì." Lục Tranh Minh gắt gỏng. Hắn đang lo đến phát đi/ên lên được, điện thoại bị tịch thu, không biết Lâm Du ở ngoài kia có nghĩ quẩn gì không khi hắn đột ngột mất tích thế này.
Thẩm Tinh nheo mắt, tiến sát lại gần cháu trai mình, mùi nước hoa ngoại nhập thơm nồng vương vấn: "Tranh Minh à, cháu nhìn lầm dì rồi. Dì là người duy nhất ở cái nhà này đứng về phía cháu đấy. Dì đến để giúp cháu đây."
Lục Tranh Minh nhìn dì mình bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Giúp ư? Thẩm Tinh vốn là người được mẹ hắn cầu c/ứu để về "khuyên bảo" đứa con trai cứng đầu cơ mà.