Trúc Mã Luôn Muốn Chiếm Hữu Tôi

Chương 11

19/11/2024 17:23

11

Sau vài ngày lạnh nhạt với Bùi Dực, tôi cảm thấy tinh thần mình suy sụp.

Cảm giác như có một điều gì quan trọng đã rời khỏi cơ thể tôi, khiến tôi cảm thấy ngột ngạt và đ/au đớn.

Để không nghĩ về cậu ấy, tôi gọi bạn thân Đại Tráng ra chơi game giải khuây.

Đại Tráng kéo theo một người bạn mới.

Tôi lười biếng chào hỏi Lưu Hạo.

Đại Tráng nghe thấy giọng tôi thì bắt đầu nghi ngờ:

"Diệp Gia, sao cậu lại thế này? Sao trông chán nản vậy.”

“Ai, còn không phải do tên chó má Bùi Dực, cái thằng đó lại phát đi/ên lên rồi.”

“Haha, cậu lại gây họa để Bùi Dực bắt được hả?"

"Cái rắm! Lần này là cậu ấy sai rồi. Tôi quyết định sẽ tuyệt giao với cậu ấy, cả đời không qua lại với nhau."

Đại Tráng lại tiếp tục chế giễu:

"Tuyệt giao? Thằng nhóc cậu không quá ba ngày sẽ lại dính sau lưng Bùi Dực, làm nũng với cậu ta thôi."

"Cậu cút cho lão tử!"

Tôi yếu ớt phản bác lại.

Đại Tráng lại trêu đùa tôi vài câu, rồi đột nhiên nghĩ ra điều gì đó:

"Này, Lưu Hạo, hồi lớp 11 cậu với Bùi Dực là bạn học nửa năm có phải không?"

Tôi gi/ật mình, có chút tinh thần:

"Người anh em, hóa ra lúc đó Bùi Dực đã chuyển đến trường cậu à?"

Lưu Hạo cười trả lời:

"Đúng vậy, vừa chuyển đến, mấy cô gái trong trường phát đi/ên hết cả lên, suốt ngày nhìn cậu ta, tỏ tình đủ kiểu. Mấy đứa con trai chúng tôi thì gh/en tị lắm…”

“Nhưng cậu ta không đồng ý ai cả, ngày nào cũng một mình, lạnh lùng vô cùng."

Tôi thầm hừ lạnh.

Bùi Dực, cái tên gay này mà có thể đáp lại mấy cô gái ấy thì mới là chuyện lạ.

Lưu Hạo lại kể vài chuyện về những thành tích nổi bật của Bùi Dực khi chuyển trường, tôi nghe mà thích thú không rời.

Trước kia tôi đã từng hỏi về việc Bùi Dực chuyển trường, nhưng cậu ấy chẳng bao giờ chịu nói.

Giờ nghe được câu chuyện này, tôi cảm thấy như được thỏa mãn chút gì đó.

Bỗng dưng, Lưu Hạo ngập ngừng nói:

"Diệp Gia, anh em dù mới quen, nhưng vẫn muốn nhắc nhở cậu một câu.”

“Cậu tốt nhất nên tránh xa Bùi Dực ra."

"Sao thế?"

Lưu Hạo khó xử, nói tiếp: "Hình như cậu ta là đồng tính."

Tôi thấy động tác của Lưu Hạo dừng lại một chút:

"Ý cậu là sao?"

Lưu Hạo kể tiếp một câu chuyện:

Một hôm cậu ta đến muộn, khi đi qua hành lang vắng, cậu ta bất ngờ bắt gặp Bùi Dực và mẹ của cậu ấy.

"Lúc đó tôi thấy mẹ của Bùi Dực bất ngờ t/át cậu ta một cái thật mạnh.”

“Sau đó bà ấy khóc và chất vấn: 'Tại sao con lại thích đàn ông? Không thể sống như người bình thường được sao?'”

“Các cậu đoán xem Bùi Dực đã trả lời thế nào?”

“Cậu ta nói rằng 'Cậu ta thích vậy, không thể thay đổi được, và xin lỗi mẹ'.”

“Mẹ cậu ta lại t/át cậu ta một cái nữa, làm tôi cũng choáng váng. Sau đó tôi mới biết là Bùi Dực là đồng tính, bởi vì, trong bài tập, cậu ta cứ viết một cái tên giống nhau mãi, khiến cô giáo chủ nhiệm biết được liền gọi phụ huynh.”

“Sau đó có người bảo là thấy Bùi Dực dung d/ao nhỏ tự c/ắt tay, chắc là tâm lý và tinh thần cậu ta không ổn lắm.”

“Mấy ngày sau, Bùi Dực lại chuyển trường đi."

Lưu Hạo nói xong, có vẻ cảm khái:

"Các cậu nói xem, người mà Bùi Dực thích là ai, mà cậu ta lại cố châp đến như vậy?"

Đại Tráng cũng tò mò:

"Bùi Dực đẹp trai như thế, chắc chắn người cậu ta nhìn trúng cũng không x/ấu, ít nhất cũng phải xinh đẹp tinh xảo như Diệp Gia của chúng ta chứ! Haha."

"Diệp Gia, hôm nay khen cậu xinh đẹp mà cậu không phản đối gì à? Mọi khi cậu nghe xong là nổi gi/ận đùng đùng luôn mà."

“Diệp Gia, cậu đâu rồi? Cậu bỏ lão tử trong cuộc thi thăng cấp à!”

Trong cuộc trò chuyện game, tôi im lặng không nói gì, mắt mờ đi, cảm giác như có nước mắt tràn ra.

Tôi chỉ cảm thấy mình đang rơi nước mắt, nhưng không biết tại sao lại khóc.

Dù sao, trong lòng tôi vừa đ/au vừa chua xót, như thể bị ai đó bóp nát và giày xéo.

Hóa ra, Bùi Dực chuyển trường vì tôi, dì Bùi lạnh nhạt với tôi cũng vì tôi, mẹ tôi im lặng cũng

vì tôi.

Còn Bùi Dực, người không bao giờ đeo đồng hồ, lại đeo một chiếc chỉ để che đi những vết thương tự c/ắt.

Mà tôi, thì lại ngây thơ đến mức không hề nhận ra bất cứ điều gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngược Sáng Mà Trưởng Thành

Chương 16
Khi biết nam chính đang tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự tiến cử bản thân. “Cái đó, hay là cậu cũng tài trợ cho tôi một chút đi? Tôi chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Bình luận chế giễu ùa đến: [Nam chính tài trợ nữ chính vì thích cô ấy, cô là cái thá gì?] [Cái gì của nữ chính thì nữ phụ cũng muốn cướp! Nhưng cướp không được, chỉ biết giả đáng thương!] [Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!] Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, phải thi đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi cứu được nữ chính khỏi bị trấn lột. Tôi phấn khích chạy đến khoe công với nam chính.
889
8 Kẻ Đáng Chết Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K