Tôi đi làm bạn trai giả, rồi bây giờ kiêm thêm vai diễn con rể mẫu.

Tới nơi, tôi mới biết nhà Lục Dã là kiểu biệt thự sân vườn rộng rãi, sạch đẹp, và... đ/áng s/ợ một cách kỳ lạ.

Không phải vì không khí lạnh lẽo, mà vì… mẹ của Lục Dã quá mức nhiệt tình.

Mới vừa thấy mặt tôi, bác gái đã lao ra nắm tay tôi, nở nụ cười rạng rỡ như gặp được idol K-pop.

“Trời ơi con là Nhậm Dư hả? Nhìn ảnh đã thấy dễ thương rồi, gặp ngoài còn dễ thương hơn. Vô nhà đi con, bác nấu lẩu đó!”

Tôi: “B… bác có ảnh con ạ?”

Lục Dã đứng phía sau, thản nhiên: “Tôi chụp lén. Gửi cho bà rồi.”

Tôi: “CẬU ĐỪNG THOẢI MÁI VẬY CHỨ!!!”

Trong bữa ăn, bác gái gắp cho tôi tôm, gắp cá, thậm chí còn bóc vỏ giùm.

“Con thích ăn cay không? Cái món này Dã nó không ăn đâu, nhưng bác nhớ người yêu của nó thì phải chiều chuộng chứ nhỉ?”

Tôi: “D-ạ, bác đừng gọi con là người yêu…”

Bác gái nghiêm mặt: “Không gọi người yêu thì gọi gì? Người ta công khai con giữa sân trường rồi mà!”

Tôi nghẹn: “D-ạ, cái đó…”

Bác quay sang lườm Lục Dã: “Thằng q/uỷ, vậy mà không dắt người ta về sớm hơn! Con dâu xinh như vậy mà giấu kỹ quá trời.”

Tôi: “BÁC ƠIIIIIIIIIIIIII!!!”

Sau bữa ăn, bác gái dúi vào tay tôi một túi quà: “Đồ dưỡng da, với mấy món con trai bác hay dùng. Cứ coi như nhà mình rồi lấy xài nha con!”

Tôi: “Con... con vẫn là con trai mà bác ơi…”

“Ờ, con trai chứ sao. Nhưng bác hiểu mà. Tình yêu là không giới hạn.”

Tôi: “Bác open-minded quá đáng luôn á…”

Lúc về, tôi gần như bước ra khỏi nhà họ Lục trong tình trạng vừa đi vừa run, đầu óc trống rỗng như sau kỳ thi toán.

Lục Dã đi cạnh tôi, không nói gì.

Tới cổng trường, tôi mới buột miệng hỏi: “Bác gái thiệt sự nghĩ tôi là… con dâu thiệt hả?”

Hắn đáp gọn: “Bà ấy thích cậu. Mà tôi cũng vậy.”

Tôi đứng hình.

“Gì cơ?”

Hắn dừng bước, nhìn tôi: “Tôi nói là tôi thích cậu. Thật. Không còn giả nữa.”

Tôi: “…”

Tim tôi lúc đó: thình thịch thình thịch như trống trường ngày khai giảng.

Tôi định nói gì đó, nhưng hắn quay đi: “Về ngủ sớm. Mai tôi mang bánh sandwich.”

Trùm trường gì mà biết nấu ăn, biết gh/en, còn biết dụ người ta tim đ/ập lo/ạn xạ nữa chứ?!

Sau buổi “ra mắt mẹ chồng tương lai”, tôi Nhậm Dư đã bước vào một trạng thái tinh thần cực kỳ hỗn lo/ạn.

Tôi bắt đầu: Thấy tin nhắn của Lục Dã là tim nhảy beat.

Gặp hắn là biết cúi đầu gãi gãi tóc.

Và đỉnh điểm là… tôi replay mấy lời hắn nói như đứa đang yêu đơn phương.

Tôi tự lẩm bẩm: “Tôi thích cậu. Không còn giả nữa.”

GHI CHÉP VÔ NÃO LÒNG TÔI.

Tôi gào thầm trong gối: “TÔI ĐANG BỊ HẮN DỤ!!!”

Tôi vẫn đang vật vã với cảm xúc thì bỗng một chuyện kỳ lạ xảy ra.

Hứa Thần bắt đầu có vẻ… thân quá mức với Lục Dã.

Ban đầu là vô tình hỏi mượn sách, mượn thước. Sau đó là “ôi, bạn Dã giỏi Toán gh/ê ha, Dư mày học ké đi.”

Rồi tới đoạn: “Bạn Dã, bạn thích người như thế nào á?”

Tôi ngồi bên nghe mà…

Muỗng cơm trong tay r/un r/ẩy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
6 Xoá bỏ Omega Chương 15
7 Lỡ làng Chương 14
10 Cuốn sổ tiên tri Chương 16
11 Thi thể thứ bảy Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm