Tôi đi làm bạn trai giả, rồi bây giờ kiêm thêm vai diễn con rể mẫu.

Tới nơi, tôi mới biết nhà Lục Dã là kiểu biệt thự sân vườn rộng rãi, sạch đẹp, và... đ/áng s/ợ một cách kỳ lạ.

Không phải vì không khí lạnh lẽo, mà vì… mẹ của Lục Dã quá mức nhiệt tình.

Mới vừa thấy mặt tôi, bác gái đã lao ra nắm tay tôi, nở nụ cười rạng rỡ như gặp được idol K-pop.

“Trời ơi con là Nhậm Dư hả? Nhìn ảnh đã thấy dễ thương rồi, gặp ngoài còn dễ thương hơn. Vô nhà đi con, bác nấu lẩu đó!”

Tôi: “B… bác có ảnh con ạ?”

Lục Dã đứng phía sau, thản nhiên: “Tôi chụp lén. Gửi cho bà rồi.”

Tôi: “CẬU ĐỪNG THOẢI MÁI VẬY CHỨ!!!”

Trong bữa ăn, bác gái gắp cho tôi tôm, gắp cá, thậm chí còn bóc vỏ giùm.

“Con thích ăn cay không? Cái món này Dã nó không ăn đâu, nhưng bác nhớ người yêu của nó thì phải chiều chuộng chứ nhỉ?”

Tôi: “D-ạ, bác đừng gọi con là người yêu…”

Bác gái nghiêm mặt: “Không gọi người yêu thì gọi gì? Người ta công khai con giữa sân trường rồi mà!”

Tôi nghẹn: “D-ạ, cái đó…”

Bác quay sang lườm Lục Dã: “Thằng q/uỷ, vậy mà không dắt người ta về sớm hơn! Con dâu xinh như vậy mà giấu kỹ quá trời.”

Tôi: “BÁC ƠIIIIIIIIIIIIII!!!”

Sau bữa ăn, bác gái dúi vào tay tôi một túi quà: “Đồ dưỡng da, với mấy món con trai bác hay dùng. Cứ coi như nhà mình rồi lấy xài nha con!”

Tôi: “Con... con vẫn là con trai mà bác ơi…”

“Ờ, con trai chứ sao. Nhưng bác hiểu mà. Tình yêu là không giới hạn.”

Tôi: “Bác open-minded quá đáng luôn á…”

Lúc về, tôi gần như bước ra khỏi nhà họ Lục trong tình trạng vừa đi vừa run, đầu óc trống rỗng như sau kỳ thi toán.

Lục Dã đi cạnh tôi, không nói gì.

Tới cổng trường, tôi mới buột miệng hỏi: “Bác gái thiệt sự nghĩ tôi là… con dâu thiệt hả?”

Hắn đáp gọn: “Bà ấy thích cậu. Mà tôi cũng vậy.”

Tôi đứng hình.

“Gì cơ?”

Hắn dừng bước, nhìn tôi: “Tôi nói là tôi thích cậu. Thật. Không còn giả nữa.”

Tôi: “…”

Tim tôi lúc đó: thình thịch thình thịch như trống trường ngày khai giảng.

Tôi định nói gì đó, nhưng hắn quay đi: “Về ngủ sớm. Mai tôi mang bánh sandwich.”

Trùm trường gì mà biết nấu ăn, biết gh/en, còn biết dụ người ta tim đ/ập lo/ạn xạ nữa chứ?!

Sau buổi “ra mắt mẹ chồng tương lai”, tôi Nhậm Dư đã bước vào một trạng thái tinh thần cực kỳ hỗn lo/ạn.

Tôi bắt đầu: Thấy tin nhắn của Lục Dã là tim nhảy beat.

Gặp hắn là biết cúi đầu gãi gãi tóc.

Và đỉnh điểm là… tôi replay mấy lời hắn nói như đứa đang yêu đơn phương.

Tôi tự lẩm bẩm: “Tôi thích cậu. Không còn giả nữa.”

GHI CHÉP VÔ NÃO LÒNG TÔI.

Tôi gào thầm trong gối: “TÔI ĐANG BỊ HẮN DỤ!!!”

Tôi vẫn đang vật vã với cảm xúc thì bỗng một chuyện kỳ lạ xảy ra.

Hứa Thần bắt đầu có vẻ… thân quá mức với Lục Dã.

Ban đầu là vô tình hỏi mượn sách, mượn thước. Sau đó là “ôi, bạn Dã giỏi Toán gh/ê ha, Dư mày học ké đi.”

Rồi tới đoạn: “Bạn Dã, bạn thích người như thế nào á?”

Tôi ngồi bên nghe mà…

Muỗng cơm trong tay r/un r/ẩy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
7 Làm Kịch Chương 10
9 LỜI NÓI DỐI CUỐI CÙNG Chương 9: HẾT
11 Ác quỷ Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm