Sau nụ hôn công khai với Bùi Hằng, tôi cảm thấy mối qu/an h/ệ giữa hai chúng tôi dường như càng thân thiết hơn. Trên diễn đàn của trường bỗng nhiên xuất hiện một đống fan CP của hai đứa chúng tôi. Mỗi khi có tin tức gì, Đại Tráng và Phúc Ca lại lén lút chia sẻ với tôi, mượn cớ muốn hỏi ý kiến của tôi - người trong cuộc xem sao. Tôi chẳng biết nói gì, chỉ đành đỏ mặt mà gật đầu đồng ý.

May sao mấy ngày nay tên bi/ến th/ái đó không nhắn tin cho tôi nữa. Tôi bèn nghĩ, chắc hắn đã thực sự tin rồi, vậy thì mối qu/an h/ệ giả vờ làm người yêu này có thể chấm dứt sớm được không nhỉ? Nhưng nếu thực sự kết thúc một cách hời hợt như vậy, tôi lại hơi do dự.

Bùi Hằng quá tốt. Chu đáo, tỉ mỉ, lại kiên nhẫn, chẳng trách mấy chàng gay lại ngày ngày quấy rối cậu ấy. Là tôi chắc cũng mê mẩn lâu rồi.

Đang nằm dài trên giường thẫn thờ thì Bùi Hằng về đến ký túc xá. Dạo này cậu ấy hơi bận, nghe nói là đang làm một dự án, ngày ngày đầu tắt mặt tối, vất vả lắm. Một tân sinh viên năm nhất đã được giáo sư coi trọng như vậy, cũng đủ thấy cậu ấy ưu tú cỡ nào rồi.

Tôi thò đầu ra từ tấm màn che giường, định chào hỏi cậu ấy: "Bùi Hằng, cậu về rồi à."

Bùi Hằng khựng lại, chưa kịp cởi áo khoác đã bước thẳng đến trước giường tôi. Cậu ấy cao lớn, tầm mắt ngang với tôi: "Ừ, ăn cơm chưa?"

"Rồi, Phúc Ca dẫn tôi đi ăn lẩu rồi. Đợi khi nào cậu rảnh, hai đứa mình cũng đi ăn một bữa nhé."

"Ừ."

Vừa đáp, cậu ấy vừa đưa tay xoa đầu tôi.

Tôi cười híp mắt, cũng chẳng né tránh, vừa kể mấy chuyện vặt vừa líu ríu nói.

Cậu ấy vẫn kiên nhẫn lắng nghe, chỉ là ánh mắt ngày càng khó đoán.

Thấy thế tôi hơi ngại, liền hỏi:

“Sao thế, mặt tôi dính gì à?”

“Không phải.”

“Vậy thì…?”

“Chỉ là gần đây nhiều người đồn bọn mình chia tay rồi.”

Tôi ngơ ra: “Sao lại thế?”

Bùi Hằng chậm rãi đáp: “Bởi vì dạo này cậu với tôi không xuất hiện cùng nhau.”

Tôi hiểu ý, bèn gật gù:

“Vậy mai tôi đi học cùng cậu nhé.”

“Không cần phiền thế đâu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia giả thức tỉnh rồi

Chương 47
Kiếp trước, tôi vô tình biết được mình chỉ là thiếu gia giả bị ôm nhầm, còn thiếu gia thật sự là Lục Thanh - bạn cùng bàn từng bị tôi bắt nạt suốt bao năm. Tôi nhìn thấy cậu ta chẳng cần tốn chút sức lực nào cũng có thể giành được sự chú ý của người mà tôi hằng ngưỡng mộ. Tôi cũng nhìn thấy cậu ta bị tôi đá ngã, chỉ có thể liếm giày tôi, hèn mọn như một con chó. Thế nhưng khi thân phận đảo ngược, tôi lại trở thành kẻ thua cuộc thảm hại, nằm co quắp trên giường bệnh lạnh lẽo. Số tiền trên người chỉ đủ chi trả cho đêm cuối cùng. Nhận được tin Lục Thanh đính hôn với người mà tôi sùng bái nhất, ngay khoảnh khắc trút hơi thở cuối cùng…. Tôi đã thề. Nếu còn có cơ hội làm lại, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ dây dưa với cặp đôi khốn kiếp đó nữa.
614
7 Miên Miên Chương 12
9 Không chỉ là anh Chương 17
12 Cấm Kỵ Dân Gian Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm