Vinh Tư Kỳ không biểu lộ cảm xúc, chỉ buông một câu "Về nhà" rồi vặn người mở cửa ghế phụ cho tôi.

Xe lao vút trên đường, tốc độ ngày càng tăng.

Không gian trong xe ngột ngạt như bị hút cạn oxy, nhường chỗ cho làn pheromone cấp S đậm đặc bùng n/ổ.

Th/uốc ức chế thật sự đã mất tác dụng.

Ngay cả mùi hương bạc hà phảng phất từ chính cơ thể tôi - vốn phải mang lại tỉnh táo - giờ đọng lại hậu vị the lạnh cuối cùng khiến người tôi bốc hỏa.

Lần đầu tiên tôi c/ăm gh/ét chính thể x/á/c này đến thế.

Omega ưu tú thì sao chứ?

Vinh Tư Kỳ không ưa. Anh gh/ét cay gh/ét đắng mọi cơ thể mang mùi pheromone.

Vậy thì thân x/á/c này chỉ là đồ bỏ.

Không, là thứ rác rưởi còn tệ hơn cả phế phẩm.

Vinh Tư Kỳ dừng xe, tháo dây an toàn. Môi anh khẽ nhúc nhích như đang nói điều gì, nhưng thính giác tôi đã tê liệt.

Anh liếc qua tôi thoáng chốc rồi bước thẳng vào nhà.

Tôi cố gắng tập trung tầm nhìn, nhưng cơn bồn chồn kỳ lạ trong người trỗi dậy.

Tôi khát khao được chạm vào Vinh Tư Kỳ, được ôm ch/ặt lấy anh, thậm chí... nhiều hơn thế.

Lẽ ra phải kìm chế được chứ.

Tay sờ lên tuyến thể đang nóng rực, một ý nghĩ đi/ên rồ chợt lóe lên.

Phải h/ủy ho/ại cái tuyến này.

Một khi không còn pheromone, Vinh Tư Kỳ sẽ nhận lại tôi thôi.

Dù chỉ là qu/an h/ệ cha nuôi - con nuôi...

Nhưng ít nhất tôi còn có cớ ở bên cạnh anh.

Vệ sĩ đứng chờ bên ngoài thấy tôi lâu không ra, liền mở cửa ghế phụ:

"Tiểu thiếu gia, ngài Vinh mời cậu vào."

Hít thở không khí trong lành, tôi mới nhận ra áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Lý trí dần quay về.

Nhưng vừa bước khỏi xe, hai gối tôi quỵ xuống đất.

"Thiếu gia..."

"... Cậu làm sao mà chọc gi/ận ngài Vinh thế? Tôi chưa từng thấy pheromone của ngài mất kiểm soát như vậy."

Vệ sĩ Alpha mặt mày nhăn nhó vì áp lực pheromone cấp S. Tôi gượng tỉnh hỏi: "Anh có ngửi thấy mùi nào khác ngoài pheromone của anh ấy không?"

Ví dụ... như của tôi chẳng hạn.

"Không."

Anh ta lắc đầu thành thực dù không hiểu câu hỏi.

"Pheromone của ngài Vinh quá nồng, chẳng thể phân biệt mùi nào khác."

Tôi thở phào.

Đứng lặng hồi lâu, tôi về phòng thay đồ rồi đi đến cuối hành lang.

Căn phòng biệt giam.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gối sương thanh phủ kín rừng thưa

Chương 6
Tôi hỏi mượn thanh mai trúc mã của mình là Lạc Thiếu Ninh ba lượng bạc để đến y quán khám bệnh. Hắn vội vã lên đường đi Dương Châu dự hội hoa, trước khi lên thuyền sai tiểu đồng ném cho tôi hai mươi đồng tiền đồng. "Hái đại vài thang thuốc là đủ rồi, số mỏng chịu không nổi phúc dày. Không có mệnh phú quý, uống thuốc quý lại càng hại thân." Chiếc thuyền hoa cao ba tầng theo dòng nước trôi đi mất hút. Tôi thất hồn thất vía quay về Lạc gia, vừa hay gặp bà mối. Bà ta bảo có chàng trai tốt, là người đọc sách, tương lai rộng mở. Tôi hỏi: "Có thể cho tôi ba lượng bạc chữa bệnh không?" Bà mối cười như hoa nở: "Được chứ, còn may cho cô gấm vóc làm áo cưới, cài hoa lụa về nhà chồng nữa là." Tôi nhìn thẳng vào mắt bà mối: "Tôi đồng ý."
Cổ trang
Ngôn Tình
1
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?