Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1256: Hoặc là chơi đến chết

05/03/2025 10:11

---

"Haizz..." Lúc này, tráng hán cầm đầu thở dài một cái: "Đáng tiếc, lão đại Không Sợ Minh chúng ta, Tóc Húi Cua ca, ngay từ lúc mấy năm trước liền mất tích... Bây giờ, Không Sợ Minh cũng có chút xuống dốc, lúc này mới càng ngày càng nghiêm khắc đối với người phía dưới. Nếu như còn lão đại mà nói, nhất định sẽ không so đo chuyện chúng ta để xổng một con chó..." Tráng hán cầm đầu mặt đầy bi thương.

"Đại ca, lão đại Không Sợ Minh chúng ta, nghe đồn là một cô gái, tuổi còn chưa lớn. Chỉ tiếc thời điểm chúng ta gia nhập Không Sợ Minh, lão đại đã mất tích... Đại ca, tôi thật thật tò mò, một cô gái, lại có thể sáng lập ra Không Sợ Minh, còn giúp cho Không Sợ Minh trở thành thế lực khủng bố của đ/ộc Lập Châu người người e ngại... Làm sao làm được?"

"Trong truyền thuyết, tay lão đại to đến mức người có thể đứng lên được, thân cao 7, 8 trượng *, khát m/áu như mạng, đam mê mỹ nam... Đây đều là sự thật sao?" Một người khác, mặt đầy hiếu kỳ, mở miệng hỏi.

* ~ khoảng 23 – 26 mét

Nghe vậy, tráng hán cầm đầu cười lạnh một tiếng: "Con mịa cậu... Cậu coi phim nhiều quá bị nhiễm rồi à? 7, 8 trượng? Thứ cậu nói đó là sinh vật ngoài hành tinh!"

Tráng hán còn muốn nói gì, một chuỗi đèn pha lóa mắt từ phía trước chiếu tới.

Thấy vậy, mười mấy vị tráng hán hướng về phía trước nhìn lại, chỉ thấy một vị cô nương tướng mạo không tầm thường, thân thủ nhanh nhẹn đang chạy nhanh trên quốc lộ, phía sau có 4, 5 chiếc xe đang đi/ên cuồ/ng đuổi theo.

"Haizz, nhìn xem người ta, đã trễ thế này còn chạy đêm, nhất định là một người có tiền, còn có đoàn xe hộ tống đi theo." Tráng hán cầm đầu mở miệng nói.

"Đó cũng không hẳn, đại ca, đây là tất nhiên! Anh nhìn cô bé kia, vóc người kia, gương mặt kia... Chậc chậc, trễ như vậy còn chạy thể dục ban đêm quá nguy hiểm, có 4, 5 chiếc xe đi theo hộ tống, cũng không vấn đề gì!" Một vị tráng hán khác gật đầu liên tục phụ họa.

"Ồ... Cậu nói xem vì sao gương mặt này, tôi làm sao nhìn có chút quen mặt? Lúc trước chúng ta mới vào Không Sợ Minh, hướng về một bức họa tuyên thệ... Các cậu mau nhìn một chút, cô bé kia cùng minh chủ chúng ta, có phải là có mấy phần giống nhau hay không?"

"Tương tự cái gì, minh chủ Không Sợ Minh chúng ta, sớm mất con mịa nó tích, giờ đều đã là bao nhiêu năm... Không biết đi đâu chơi đùa, hay là chơi đến ch*t rồi! Huống chi, bức họa minh chủ chúng ta còn non choẹt, mà cô gái này, hơi hơi thành thục một chút, à, cũng xinh đẹp hơn..."

"Chờ một chút..." Một vị tráng hán trong đó mặt đầy kinh ngạc: "Tốc độ mấy chiếc xe kia, làm sao còn không nhanh bằng cô gái nọ... Có cảm giác không đúng!"

Tráng hán cầm đầu đảo mắt quan sát tỉ mỉ, sau đó cười lạnh một tiếng: "Cậu biết cái đếch gì, cô bé này nhất định là đang kí/ch th/ích tiềm lực trong cơ thể của mình, sau đó để cho tài xế lái xe đuổi theo nàng, như vậy nàng có thể chạy nhanh hơn! Có văn hóa hay không?"

"Ồ... Tại sao tôi lại có cảm giác, mấy chiếc xe kia dường như muốn tông nàng?"

Một vị tráng hán trong đám ngơ ngác không hiểu nổi.

Trong lúc nói chuyện, chiếc xe ô tô cầm đầu, tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt tăng tốc, lao thẳng về phía Diệp Oản Oản.

Cơ hồ chỉ trong chớp mắt này, Diệp Oản Oản thậm chí có thể cảm nhận được cảm giác t/ử vo/ng, tựa như một giây kế tiếp, chính mình thì sẽ bị chiếc xe sau lưng tông nát.

Giờ phút này, đại n/ão của Diệp Oản Oản trống rỗng, nhưng tại giây phút này, Diệp Oản Oản lại cũng chẳng biết tại sao, cơ thể bỗng có phản ứng theo bản năng.

Chỉ thấy, Diệp Oản Oản giẫm nhẹ chân sau, đúng là cố ý đụng vào chiếc xe con kia. Chợt, cả người nghiêng về phía trước, mượn lực của chiếc xe, trong nháy mắt kéo giãn khoảng cách, thật sự giống như một con báo săn trên thảo nguyên của Phi Châu.

Bỗng nhiên, thân thể Diệp Oản Oản, hơi lắc mình trên không trung, như một con linh miêu chậm rãi rơi xuống trên mặt đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Chuông bạc lỡ chạm

Chương 8
Ta cùng trưởng tỷ lên núi hái thuốc, tình cờ gặp Thái tử bị rắn độc cắn. Trưởng tỷ chê bẩn, chính ta đã cứu người. Chàng không nhìn rõ mặt ta, chỉ nhớ chiếc chuông bạc buộc trên mái tóc. Khi ta hút độc cho chàng, tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Chàng động lòng, sau khi hồi kinh liền tìm kiếm khắp nơi. Nhưng khi thấy ta với nửa khuôn mặt đầy vết sẹo đứng sau dáng vẻ kiều diễm của trưởng tỷ, chàng khẽ nhíu mày. Hai kiếp trước, chàng đều bị ép phải cưới ta. Kiếp thứ nhất, ta bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, chàng lập trưởng tỷ làm phi. Kiếp thứ hai, ta không cam tâm tranh đấu, cuối cùng cũng giữ được ngôi vị Thái tử phi, cùng chàng bầu bạn suốt một đời. Thế nhưng trước lúc lâm chung, chàng lại nhìn vào bức họa của trưởng tỷ mà than dài: "Đời này của ta, rốt cuộc vẫn chưa được vẹn toàn, tiếc thay, tiếc thay." Sống lại lần thứ ba, trở về đúng ngày Thái tử tìm đến. Ta thưa với phụ thân: "Nữ nhi đã có hôn ước, nguyện nhường công lao cứu Thái tử lại cho trưởng tỷ."
37
6 U U Lục Minh Chương 30.
9 Ba quy tắc Chương 11
10 Hồng Trang Sát Chương 8
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cầu cũ đợi người không

Chương 8
Ngày lễ Thất Tịch, bạn trai tôi là Trần Tri Diễn muốn đưa tôi về quê để tham gia nghi lễ Cầu Thần. Vì tôi bị khiếm thính, anh ấy ghé sát tai tôi thì thầm về quy tắc của địa phương. Tôi sẽ phải đóng vai "Thần Nữ", bịt mắt đi qua cầu. Còn anh ấy đóng vai "Thần Tử", đứng dưới cầu để đỡ lấy tôi. Như vậy, nhân duyên cả đời này của chúng tôi sẽ được thuận lợi, viên mãn. Đêm trước ngày làm lễ, mấy người anh em đồng hương dùng tiếng địa phương hỏi anh ấy: "Anh Diễn, nếu để chị Thời Yên biết anh còn phải đón cả cô em Doanh Doanh qua cầu nữa, chị ấy có tức giận bỏ đi không?" Trần Tri Diễn giọng điệu quả quyết: "Sẽ không đâu. Bà nội đã nói rồi, đi qua Cầu Thần có thể trừ tà đổi vận. Tôi chỉ tiện tay giúp đỡ cô em gái lớn lên cùng từ nhỏ mà thôi, Thời Yên sẽ hiểu cho tôi." Thấy mấy người anh em còn muốn khuyên can, anh ấy lại cười lắc đầu: "Các cậu không hiểu đâu, Thời Yên đã theo tôi 8 năm rồi, không còn là cô bé con nữa. Cô ấy rời xa tôi rồi, thì còn ai cần cô ấy nữa chứ?" Tôi sững người, thu tay đang định vén rèm trúc lại.
Hiện đại
Nữ Cường
Tình cảm
1
Trường Lạc Chương 6