Ngay cả lần đầu… cũng là do ta chủ động.
Bởi ta lớn lên trong lãnh cung, nơi kẻ mạnh chà đạp kẻ yếu, nơi lời ngon tiếng ngọt chỉ để mưu cầu lợi ích.
Những chuyện bẩn thỉu, ta đã thấy quá nhiều.
Ta chưa từng tin… trên đời này có người có thể đối tốt với người khác vô điều kiện.
Huống hồ người đó còn đưa ta lên ngôi hoàng đế.
Vì vậy khi ấy, nhìn thấy sự kìm nén trong mắt Tạ Yên Chu, ta liền chủ động cởi áo bào.
Để hắn nhìn rõ… dị tật trên thân thể ta... thứ mà ngay cả người thân cũng khó lòng chấp nhận.
Thế nhưng, Tạ Yên Chu chỉ ôm ta vào lòng, hiếm hoi lộ ra vẻ dịu dàng, đầy xót xa.
Hắn cúi xuống hôn lên, thì thầm rằng đó là món quà trời ban.
Ta r/un r/ẩy, nước mắt không kìm được, vùi mặt vào ng/ực hắn, không dám mở mắt.
Nhưng ta vẫn nhớ rất rõ, người đàn ông như ánh sáng ấy, khi lần đầu nhìn thấy ta, đã lộ ra vẻ gì.
Vui mừng, kích động, thậm chí rơi lệ… giống như vừa tìm lại được thứ đã đ/á/nh mất từ lâu.
Ánh mắt hắn, dường như xuyên qua ta, để hoài niệm một ai khác.
Vì thế… ta cũng lặng lẽ giấu đi tình cảm của mình.
Ta ép bản thân phải nhớ đến sự t/àn b/ạo của hắn, tự nhủ hắn chỉ là lo/ạn thần phạm thượng, không thể tin tưởng.
Ta tưởng… mình đã chán gh/ét hắn rồi.
Thế nhưng, ta vẫn ngủ yên trong vòng tay hắn.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trên triều, Tạ Yên Chu vẫn đứng ở vị trí đầu tiên vững vàng như trụ cột chống trời.
Hôm qua hắn còn nói… ta có thể làm bất cứ điều gì với hắn.
Nghĩ đến đó, trong lòng ta bỗng nảy sinh một ý nghĩ.
Ta bình thản nhìn sang Lễ bộ Thượng thư:
“Thôi Ly... điều vào Hàn Lâm Viện nhậm chức.”
Lời vừa dứt, cả triều đều lặng đi,
ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Tạ Yên Chu.
Mới mấy hôm trước, chính hắn còn phản đối Thôi Ly.
Vậy mà giờ, ta lại điều người này vào Hàn Lâm Viện nơi chuyên bồi dưỡng trọng thần.
Rõ ràng là có ý trọng dụng.
Theo ánh nhìn của mọi người, ta cũng quay sang nhìn hắn.
Ta đối diện ánh mắt cuộn sóng gi/ận dữ, gương mặt Tạ Yên Chu tối sầm như mực.
Nhưng dù sắc mặt khó coi, hắn vẫn không phản bác.
Chỉ lạnh lùng im lặng, tựa như cả triều đình đều mắc n/ợ hắn.
Người không biết chuyện thì cho rằng ta và hắn đang âm thầm đấu trí, ai nấy đều nơm nớp lo sợ.
Kẻ biết chuyện lại nghĩ Tạ Yên Chu đang gh/en đến phát đi/ên, cũng chẳng dám hé răng nửa lời.
Đối diện một kẻ đi/ên, không ai dám đứng xem kịch.
Tan triều, Tạ Yên Chu phất tay áo bỏ đi.
Một kẻ mới theo phe hắn, không kìm được bức xúc, lên tiếng:
“Tiểu hoàng đế này là có ý gì?”
“Ngài đưa hắn lên ngôi, lại hết lòng nâng đỡ, gọi một tiếng ‘cha nuôi’ cũng không quá!”
Người này ta chưa từng thấy bên cạnh Tạ Yên Chu, chắc là kẻ mới, nóng lòng lập công.
Lại không nhận ra bầu không khí xung quanh đã lạnh như băng, nhất là khi hắn nhắc đến hai chữ “cha nuôi”.
Sắc mặt Tạ Yên Chu càng trầm xuống.
“Kết quả hắn lại vo/ng ân bội nghĩa, không cùng một lòng với ngài!”
“Theo hạ thần, hắn ngồi trên ngai vàng quá dễ dàng!”
“Chủ thượng, chi bằng phế hắn, ngài tự mình đăng cơ!”
Lời này vừa dứt, Tạ Yên Chu liền bật cười.
Hắn quay sang hỏi tùy tùng:
“Chỉ hơn hoàng đế ba tuổi… cũng tính là trưởng bối sao?”
Tùy tùng lập tức r/un r/ẩy, không dám đáp.
Ta đứng nghe, khẽ mím môi, ánh mắt thoáng d/ao động.
Từng có lúc… ta còn tưởng Tạ Yên Chu đối với ta có chút chân tình.
Dù là chuyện của Thôi Ly, hay đứa bé trong bụng, ta đều ngây ngốc cho rằng… hắn đang gh/en.
Giờ ta mới hiểu, hắn chỉ muốn nuôi ta thành sợi dây buộc ch/ặt vào mình.
Chỉ cần ta có ý gây dựng thế lực riêng, dù là người, hay là đứa con mang huyết mạch của hắn, hắn cũng không cho phép tồn tại.
Thái độ của người bên cạnh hắn đã rõ ràng như vậy, ta cũng không muốn nghe thêm.
Ta quay người rời đi.
Kẻ vừa lên tiếng kia, từ đó cũng không còn xuất hiện bên cạnh Tạ Yên Chu nữa.
Còn đứa bé… ta nhất định phải sinh ra.