Lời cầu nguyện của quỷ

Chương 6

28/04/2024 18:12

“Dì à.” Tôi nở nụ cười mang theo vẻ mệt mỏi và x/ấu hổ: “Đoán Đoán sao rồi ạ, không có chuyện gì chứ?”

Bà lão kéo tôi đến chỗ đầu cầu thang, ánh mắt liếc nhìn xuống dưới lầu, nhỏ giọng hỏi: “Là thầy đồng con mời đến đó à?”

Tôi có hơi x/ấu hổ. Đã thuê nhà của người ta, giá thuê đã thấp như vậy, ấy thế lại còn mời cả bà đồng đến xem, chuyện này nói thế nào cũng không ổn. Vốn dĩ tôi còn muốn giấu bà lão chuyện này, nhưng bây giờ đã bị phát hiện, chi bằng cứ thật thà nói hết ra, đằng nào tôi cũng sắp phải chuyển nhà.

“Dì à, gần đây Đoán Đoán có chút không ổn, con đang nghĩ không biết có phải đã va vào cái gì đó hay không…”

Bà lão lắc đầu, không tiếp lời tôi, ngược lại hỏi: “Đưa cho người ta bao nhiêu rồi?”

Tôi thành thực trả lời.

Bà lão nhìn tôi với ánh mắt tiếc nuối pha chút chẳng biết phải làm sao: “Con bị lừa rồi! Rõ ràng là kẻ đó chẳng biết xem gì cả, chẳng qua chỉ là mở miệng nói xàm mà thôi!

Nhìn căn nhà này cũ như vậy, bà ta trước tiên đương nhiên phải hỏi trong nhà có người qu/a đ/ời hay không, nào có căn nhà cũ nào lại không từng trải qua mấy đời kia chứ!

Nếu trả lời là không có, vậy thì cứ nói đồ vật trong nhà cũ rồi, âm khí nặng!

Rõ ràng là không có chuyện này! Nếu quả đúng như bà ta nói, người trên thế giới này nhìn thấy mấy ông già bà cả đều phải chạy trốn cả rồi! Hai người các con ấy mà, một kẻ dám đòi, một người thì dám đưa!”

Tôi x/ấu hổ thở dài, miệng không ngừng đáp: “Dì nói rất đúng.”

Bà lão lại bước lên phía trước một bước, thấp giọng nói: “Dì nói cho con hay, dì với chú của con sưu tầm đồ cổ bao nhiêu lâu nay, chắc chắn không phải loại hàng gì cũng vơ vào tay, lúc nào cũng vô cùng cẩn thận. Mấy cái đồ không may mắn hoặc không tốt, dì với chú con sao có thể m/ua về nhà được.”

Tôi liên tục nói phải.

“Bình thường dì cũng không nói với ai, nhiều năm sưu tầm đồ cổ, ít nhiều gì hai vợ chồng dì cũng học được cách nhìn nhận một số thứ.”

Đôi mắt chất chứa nỗi lo ánh lên niềm hi vọng: “Dì ơi, dì nể mặt Đoán Đoán giúp con đi. Rốt cuộc là Đoán Đoán đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Con gái à, dì thấy con người con thật tốt, coi con giống như con gái ruột vậy, có mấy lời này dì nói thẳng, con đừng để bụng.”

Sau khi tôi nhiều lần hứa hẹn rằng bản thân nhất định sẽ không để bụng, bà lão bèn tiến lại gần, thì thầm vào tai tôi: “Vấn đề không phải ở cái nhà.”

“Vấn đề không nằm ở nhà?” Tôi sốt ruột đến nỗi trong đầu hoàn toàn trống rỗng, liên tục lặp đi lặp lại.

“Vấn đề nằm ở bé con. Con để ý kỹ mà xem, đó nào phải con gái của con đâu!”

M/áu trong người tôi như đông đặc lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm