Khiêu Khích

Chương 35

20/03/2026 19:46

Sau này tôi mới biết, bản nhạc thầy đàn hôm đó tên là "New Life".

Cũng sau này tôi mới biết, thầy là một nghệ sĩ dương cầm quốc tế lừng danh, bao nhiêu con cháu nhà quyền quý muốn bái thầy làm sư mà cũng chẳng có cửa.

Mỗi lần đi học, tôi đều được người của thầy đưa đón đến một căn hộ khách sạn gần đó. Tôi chỉ biết thầy có tổng cộng 4 người học trò, nhưng chưa bao giờ gặp mặt những người khác.

Thầy Hứa chưa bao giờ nhắc đến những người học trò khác của mình, ngoại trừ cô học trò cưng mà thầy nhận sau này.

"Lam Lam là đứa trẻ có năng khiếu nhất mà thầy từng gặp, tiếc là con bé không muốn trở thành nghệ sĩ dương cầm."

"Hôm nay sinh nhật Lam Lam, thầy phải về sớm."

"Lam Lam..."

Tôi gh/ét cô sư muội chưa từng gặp mặt đó, gh/en tị với sự thiên vị của thầy dành cho cô ta, chỉ sợ sự quan tâm duy nhất trên đời này dành cho tôi bị người khác cư/ớp mất.

Mùa hè năm tôi được đón về thành phố học cấp ba, tôi nghe thầy nói cô ta sẽ tham gia một buổi hòa nhạc thiếu nhi, bèn lén chạy đến xem thử.

Một cô bé chừng bảy, tám tuổi, mặc váy đen ngồi giữa sân khấu, ánh đèn sân khấu chiếu lên mái tóc xoăn bồng bềnh, cô bé trông xinh xắn như một con búp bê.

Giây phút đó tôi mới tin rằng, trên đời này thật sự có người vừa sinh ra đã sống trong ánh hào quang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
7 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13
12 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm