Tru Tâm

Chương 17.

24/03/2026 14:16

Tôi nhận được một tin báo từ Lý Minh Hạo, nói rằng Vương Triển Cường trong trại tạm giam đã nổi cơn đi/ên, đ/ập một bạn tù thừa sống thiếu ch*t, m/áu me be bét đến mức phải nhập viện cấp c/ứu.

Thế là Vương Triển Cường lại được ban thêm cho một tấm vé với tội danh cố ý gây thương tích.

Lý Minh Hạo chép miệng: “Đáng đời, đúng là bản tính khó dời.”

Nghe xong tôi chỉ biết cười nhếch mép, bởi vì đây chính là món quà chia tay cuối cùng tôi đặc biệt chuẩn bị cho hắn.

Tôi đã nhờ chị họ móc nối tìm một gã anh chị có m/áu mặt ngoài xã hội rồi nhờ gã đó chuyển lời vào cho một đàn em đang thụ án trong trại tạm giam, dặn tên đàn em đó b/ắn tin lại cho Vương Triển Cường.

Lời nhắn chỉ vỏn vẹn một câu:

“Tôi là Lôi Gia Hân, mọi chuyện đều do một tay tôi sắp đặt. Còn nhớ Lý Dung không? Cô ấy là người bạn thân nhất của tôi. Ngày đó anh làm cô ấy hương tiêu ngọc vỡ thế nào, ngày nay tôi sẽ khiến anh vạn kiếp bất phục như thế!”

Có một câu nói rất thấm thía: So với cái ch*t, sự trả th/ù mang lại nỗi tuyệt vọng tột cùng nhất chính là Tru Tâm (gi*t ch*t tinh thần).

Ngày trước hắn, Vương Triển Cường, đã dùng cách hèn hạ nào để dày vò Lý Dung chìm trong nỗi đ/au khổ tuyệt vọng; thì ngày nay, tôi sẽ dùng chính cách đó để khiến hắn phải nếm trải cảm giác sống không bằng ch*t!

Cuối cùng, tôi đã biến toàn bộ kế hoạch b/áo th/ù này thành chất liệu để viết nên một cuốn tiểu thuyết. Cuốn tiểu thuyết mang tên “Tru Tâm”. Và ở mục tên tác giả, tôi đã viết nắn nót tên của cô ấy:

Lý Dung.

... HẾT...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
6 Múa Triệu Hồn Chương 13
8 Hạ Cổ Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm