Bạch tỷ tức gi/ận quăng máy bộ đàm xuống đất.

"Đây không phải ăn gian sao? 20cm to hơn cả bàn tay, nấm nhỏ thế này sao có thể lớn như thế được?"

Vương Cường an ủi: "Chị đừng lo, chúng ta cứ đi theo con đường này vào sâu hơn xem, nhất định sẽ tìm thấy cái to hơn. Đã có Trần đại sư ở đây, lát nữa để ổng dùng la bàn chỉ hướng nữa là được. Nhiệm vụ này chúng ta thắng chắc rồi!"

Mọi người cười phá lên, vẻ mặt thoải mái, trong khi lướt sang nhóm chúng tôi thì tình hình lại không dễ chịu chút nào.

Chúng tôi còn chưa ra khỏi trại, đối phương đã tìm thấy nấm Cửu Yêu. Lâm Tân lôi điện thoại ra xem bình luận, sắc mặt biến sắc luôn.

"Đội họ phát hiện ra một con đường toàn nấm Cửu Yêu rồi, mau đuổi theo đi, chúng ta đừng chậm chạp nữa!"

Mấy người đều tăng tốc, đuổi theo hướng Trần Trinh vừa đi. Bước vào rừng cây, tán lá dày đặc che kín cả bầu trời, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống thành những tia sáng lốm đốm. Ở trong môi trường này, con người nhanh chóng mất phương hướng.

"Kiều Mặc Vũ, cô dùng la bàn xem họ đi hướng nào đi."

Mọi người đều hướng ánh mắt trông chờ về phía tôi. Tôi gật đầu, lấy la bàn từ túi ra liếc nhìn, lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.

Kim la bàn quay lo/ạn xạ không theo quy tắc, chẳng lẽ nơi này có từ trường gây nhiễu.

Tôi ho giả lấy cớ, cất la bàn đi.

"Không cần la bàn, tôi có cách hay hơn."

Nói xong, tôi vận khí đan điền, ngửa cổ hét vang: "Trần Trinh.... Các người ở đâu rồi..."

Mọi người: ...

Bình luận: "Hahahaha, cô này đi diễn hài đấy à, cười ch*t mất!"

"Xưng đại sư mà la bàn còn không biết xem, nh/ục nh/ã quá má ôi!"

"Lưu Hùng nhìn trúng cô ta ở điểm nào vậy?"

Một lát sau, từ hướng tây nam vọng lại tiếng Trần Trinh đáp lời: "Môn chủ...Tôi ở đây..."

Tôi gật đầu: "Bên đó, đi thôi."

Mọi người lặng lẽ đi theo tôi, suốt quãng đường không khí khá là trầm lắng. Triệu Tư Tư cố gắng kể vài câu chuyện cười nhưng chẳng ai hưởng ứng. Lâm Tân mặt lạnh như tiền, Chu Tuyết thì giọng điệu chua ngoa:

"Kiều Mặc Vũ, không biết thì cũng chẳng sao, đ/áng s/ợ nhất là không biết lại tỏ vẻ ta đây, chỉ tay năm ngón. Lát nữa cô cứ im lặng, có thua cũng không ai trách cô đâu."

Tôi phớt lờ cô ta. Đám người nhanh chóng tới được con đường mòn mà Trần Trinh đã đi.

Nhìn thấy vô số nấm Cửu Yêu san sát trước mắt, tất cả đều thốt lên kinh ngạc.

Chu Tuyết: "Chính là con đường này, men theo nó đi vào sâu nhất định sẽ tìm thấy nấm lớn."

Lâm Tân: "Còn chờ gì nữa? Nhanh lên, đừng để Bạch tỷ họ giành trước!"

Tôi bước tới, khom người hái một cây nấm. Cây nấm trắng muốt nhỏ xíu rơi vào lòng bàn tay, mang theo luồng hàn khí buốt xươ/ng.

Sắc mặt tôi đột nhiên biến sắc:

"Không ổn rồi, đây không phải nấm Cửu Yêu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
10 Trụ Sống Chương 11
12 ÁNH TRĂNG SÁNG BIẾN CHẤT Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm