Bạch tỷ tức gi/ận quăng máy bộ đàm xuống đất.

"Đây không phải ăn gian sao? 20cm to hơn cả bàn tay, nấm nhỏ thế này sao có thể lớn như thế được?"

Vương Cường an ủi: "Chị đừng lo, chúng ta cứ đi theo con đường này vào sâu hơn xem, nhất định sẽ tìm thấy cái to hơn. Đã có Trần đại sư ở đây, lát nữa để ổng dùng la bàn chỉ hướng nữa là được. Nhiệm vụ này chúng ta thắng chắc rồi!"

Mọi người cười phá lên, vẻ mặt thoải mái, trong khi lướt sang nhóm chúng tôi thì tình hình lại không dễ chịu chút nào.

Chúng tôi còn chưa ra khỏi trại, đối phương đã tìm thấy nấm Cửu Yêu. Lâm Tân lôi điện thoại ra xem bình luận, sắc mặt biến sắc luôn.

"Đội họ phát hiện ra một con đường toàn nấm Cửu Yêu rồi, mau đuổi theo đi, chúng ta đừng chậm chạp nữa!"

Mấy người đều tăng tốc, đuổi theo hướng Trần Trinh vừa đi. Bước vào rừng cây, tán lá dày đặc che kín cả bầu trời, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống thành những tia sáng lốm đốm. Ở trong môi trường này, con người nhanh chóng mất phương hướng.

"Kiều Mặc Vũ, cô dùng la bàn xem họ đi hướng nào đi."

Mọi người đều hướng ánh mắt trông chờ về phía tôi. Tôi gật đầu, lấy la bàn từ túi ra liếc nhìn, lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.

Kim la bàn quay lo/ạn xạ không theo quy tắc, chẳng lẽ nơi này có từ trường gây nhiễu.

Tôi ho giả lấy cớ, cất la bàn đi.

"Không cần la bàn, tôi có cách hay hơn."

Nói xong, tôi vận khí đan điền, ngửa cổ hét vang: "Trần Trinh.... Các người ở đâu rồi..."

Mọi người: ...

Bình luận: "Hahahaha, cô này đi diễn hài đấy à, cười ch*t mất!"

"Xưng đại sư mà la bàn còn không biết xem, nh/ục nh/ã quá má ôi!"

"Lưu Hùng nhìn trúng cô ta ở điểm nào vậy?"

Một lát sau, từ hướng tây nam vọng lại tiếng Trần Trinh đáp lời: "Môn chủ...Tôi ở đây..."

Tôi gật đầu: "Bên đó, đi thôi."

Mọi người lặng lẽ đi theo tôi, suốt quãng đường không khí khá là trầm lắng. Triệu Tư Tư cố gắng kể vài câu chuyện cười nhưng chẳng ai hưởng ứng. Lâm Tân mặt lạnh như tiền, Chu Tuyết thì giọng điệu chua ngoa:

"Kiều Mặc Vũ, không biết thì cũng chẳng sao, đ/áng s/ợ nhất là không biết lại tỏ vẻ ta đây, chỉ tay năm ngón. Lát nữa cô cứ im lặng, có thua cũng không ai trách cô đâu."

Tôi phớt lờ cô ta. Đám người nhanh chóng tới được con đường mòn mà Trần Trinh đã đi.

Nhìn thấy vô số nấm Cửu Yêu san sát trước mắt, tất cả đều thốt lên kinh ngạc.

Chu Tuyết: "Chính là con đường này, men theo nó đi vào sâu nhất định sẽ tìm thấy nấm lớn."

Lâm Tân: "Còn chờ gì nữa? Nhanh lên, đừng để Bạch tỷ họ giành trước!"

Tôi bước tới, khom người hái một cây nấm. Cây nấm trắng muốt nhỏ xíu rơi vào lòng bàn tay, mang theo luồng hàn khí buốt xươ/ng.

Sắc mặt tôi đột nhiên biến sắc:

"Không ổn rồi, đây không phải nấm Cửu Yêu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
11 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm