Lạ lùng thay, lúc khiêng về thì qu/an t/ài không còn nặng nữa.
Các anh khiêng qu/an t/ài chạy nhanh như bay.
Sau khi về đến từ đường, mọi người lại khâm liệm chú ba.
Xong việc ai nấy đều im lặng, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng lo/ạn.
Đúng lúc đó, một chiếc xe lừa dừng lại trước từ đường, trưởng thôn Tam gia đã từ huyện trở về.
Ông ấy đi mời Lữ B/án Tiên về xem xét chuyện này.
Ngày thím ba mất, chú ba thấy kỳ quái nên đã nhờ Tam gia lên huyện mời Lữ B/án Tiên.
Không ngờ chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, bố tôi và chú ba liên tiếp qu/a đ/ời.
Lữ B/án Tiên để bộ râu dài trắng muốt, đầu không một sợi tóc, trán sáng bóng, đôi mắt còn sáng hơn.
Nghe nói ông là thầy âm dương nổi tiếng nhất vùng này, pháp lực cao cường.
Lữ B/án Tiên vừa xuống xe đã đi thẳng đến chỗ qu/an t/ài.
Ông sờ vào qu/an t/ài của bố tôi, rồi nhìn sang chú ba, thở dài nói:
"Tang khí đ/è quan, họ Lưu các người đã rước phải sao chổi rồi."
Tam gia hỏi:
"Lời này ý là sao ạ?"
Lữ B/án Tiên quét đôi mắt nhìn mọi người:
"Trong nhà các người chắc có kẻ phạm vào điều cấm, làm chuyện không nên làm, mới dẫn tang khí vào."
"Nếu không mau tìm ra kẻ sao chổi này mà trừ khử, cả nhà sẽ tuyệt tử tuyệt tôn."
Mọi người nghe xong càng sợ hãi, bắt đầu nhìn nhau dò xét.
Dần dần, có người bắt đầu tố cáo.
Có người nói ai đó ăn tr/ộm gỗ trong miếu.
Có người nói ai đó bỏ đ/ộc vào chuồng lợn nhà người khác.
Có người nói ai đó lén nhìn phụ nữ đi vệ sinh.
Lữ B/án Tiên lắc đầu nguầy nguậy:
"Mấy chuyện vặt vãnh này chưa đến mức phải mất mạng."
Tam gia gân cổ hét lớn:
"Còn chuyện gì kí/ch th/ích hơn không?"
"Ai đã làm chuyện thất đức gì? Tự đứng ra đi! Đừng để liên lụy đến mọi người!"
Trong đám đông ban đầu không ai lên tiếng, sau đó dần dần có người hô:
"Đúng đấy, ai làm chuyện x/ấu người đó biết, mau đứng ra đi!"
"Để B/án Tiên lôi ra thì khó coi lắm đấy!"
Tôi cúi đầu không dám hó hé, cứ mãi đ/ốt giấy cho bố và chú ba.
Cảm giác tay mình đang run lên.
Tam gia nhìn Lữ B/án Tiên vẻ khó xử:
"Tiên sinh à, người trong thôn chúng tôi đều thật thà chất phác, không làm ra chuyện táng tận lương tâm gì đâu."
"Nếu con cháu bất hiếu có làm, thì ai ng/u mà tự đứng ra, đành nhờ ông đích thân trừ khử vậy."
Lữ B/án Tiên nói:
"Lập thất tinh đàn! Bắt lấy sao chổi!"
Đêm hôm đó, Tam gia gọi hết người lớn trong thôn đến, bảo phải ở lại từ đường qua đêm.
Thực chất là để lôi bằng được kẻ sao chổi ra.
Lữ B/án Tiên trên pháp đàn vừa đ/ốt giấy, vừa khấu đầu, cầm thanh ki/ếm gỗ múa may qua lại.
Tôi lo sợ thật sự bị lôi ra, trong lòng hoảng lo/ạn, cố gắng không để bản thân rảnh rỗi.
Lúc thì đ/ốt giấy cho bố và chú ba, lúc thì thêm đồ cúng, lúc lại bày biện cờ phướn.
Bận rộn đến nửa đêm, nhiều người đã ngủ thiếp đi.
Tôi mệt đến mức không ngủ được, cổ họng như bốc khói, lúc này mới nhớ ra cả ngày chưa uống giọt nước nào.
Liền ra sau vườn từ đường múc nước trong chum.
Khi gáo nước vừa chạm mặt chum, tôi thấy bóng trắng loang loáng trên mặt nước.
Tôi tưởng mình mệt quá nên nhìn nhầm, lại ghé sát nhìn thêm lần nữa.
Đột nhiên, tôi hít một hơi lạnh buốt.
Trên mặt nước là một khuôn mặt người trắng bệch.
Đang dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt đầy oán đ/ộc.
Trông như sắp sửa từ trong chum nước chui ra.
Tôi chợt nhớ lại, người cưỡi trên cổ chú ba hôm ở trong núi, chính là dáng vẻ này.
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk, sợ hãi lùi lại phía sau.
Nhưng nhìn kỹ lại, khuôn mặt trong chum đã biến mất.
Đang định thở phào nhẹ nhõm, gáy tôi bỗng lạnh toát.
Tôi rùng mình, cảm giác da đầu như muốn n/ổ tung.
Lúc này mới nhận ra...
Khuôn mặt trong chum chỉ là hình phản chiếu.
Thứ đó, hiện tại đang ở ngay sau lưng tôi.
Tôi cứng đờ người không dám cử động, gần như bật khóc.
Không biết bao lâu trôi qua, cuối cùng tôi cũng đủ can đảm từ từ quay người lại.
Nhưng sau lưng chẳng có gì cả.
Tôi vội vàng bước đi.
Nhưng vừa nhấc chân, tôi cảm thấy trên người nặng trĩu.
Gần như đ/è gập cả thắt lưng tôi xuống.
Những sợi tóc dài từ từ rủ xuống từ phía trên đầu tôi.
Nhỏ giọt tong tỏng, ướt đẫm nước.