Thiếu Gia Giả Chọn Cách Buông Xuôi

Chương 02

13/07/2026 20:06

“Tiểu An, hay là vào trong đợi đi.” Thím Trần khoác một chiếc áo mỏng lên người tôi, “Cơ thể con không tốt, không được để bị cảm lạnh thêm nữa đâu.”

“Không sao đâu ạ, như vậy mới thể hiện được lòng thành của con chứ.” Tôi lười biếng tựa vào khung cửa, “Thím Trần, thím cũng nhớ cười nhiều vào, như thế mới để lại ấn tượng tốt trong mắt Hoắc đại thiếu gia nhà chúng ta được.”

“Thím chỉ là người làm thuê thôi, nhưng còn con đấy Tiểu An, sau này con phải làm sao đây…”

Kiếp trước tôi yếu đuối nh.ạy cả.m, căn bản không chịu nổi việc người khác thương hại mình.

Mỗi lần nghe thấy những lời như vậy, tôi đều xù lông lên như một con nhím, lâu dần khiến những người thực sự quan tâm đến tôi đều xa lánh.

Nhưng hiện tại, tôi đã tiến hóa rồi.

“Không sao đâu ạ, chẳng phải vẫn còn thím Trần bảo vệ con sao?” Tôi cười hì hì với thím Trần, “Nếu đại thiếu gia không cho con cơm ăn, thím nhớ lén để dành cho con 2 cái bánh bao trong nồi đấy nhé.”

“Cái thằng bé ngốc này.” Thím Trần cạn lời đẩy tôi ra, đi vào nhà chuẩn bị cơm trưa.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe thương vụ dừng lại trước cửa.

Cửa xe mở ra, một bóng dáng cao g/ầy chậm rãi bước xuống.

Hoắc Cảnh rất cao, chỉ mang một đôi giày thể thao trắng giản dị.

Phải nói rằng, hắn trông rất đẹp trai.

So với vị tổng tài bá đạo trưởng thành của kiếp trước, Hoắc Cảnh bây giờ vẫn còn mang theo chút nét thiếu niên.

Mẹ cũng bước xuống xe, nắm lấy tay tôi và Hoắc Cảnh để giới thiệu: “Tiểu Cảnh à, đây chính là người em trai mà mẹ đã nói với con, Hoắc Kỳ An.”

“Tiểu An, đây là anh trai con đấy.”

Tôi ngoan ngoãn chào hỏi Hoắc Cảnh: “Em chào anh ạ.”

Ánh mắt Hoắc Cảnh đặt lên người tôi, nhìn chằm chằm vào tôi một cách vô cùng trực diện và tập trung.

Tôi hơi lúng túng dời tầm mắt đi.

Đúng là một màn thị uy đầy mới mẻ.

“Tiểu Cảnh, con ở phòng phía đông tầng 3 được không?”

“Căn phòng đó là lớn nhất, còn có một ban công khá rộng nữa.” Mẹ vừa nói vừa cười, “Trước đây Kỳ An còn hay đòi chuyển sang đó ở cơ.”

Tôi gi/ật mình, bản năng sinh tồn trỗi dậy, lập tức bày tỏ lòng thành với Hoắc Cảnh: “Căn phòng lớn này đương nhiên phải để anh ở rồi, em sẽ không giành với anh đâu!”

Ánh mắt đầy ẩn ý của Hoắc Cảnh rơi trên người tôi, tôi yếu ớt giơ ba ngón tay lên: “Em thề đấy.”

Khi còn nhỏ, tôi đúng là rất thích căn phòng đó, nhưng lúc ấy tôi rất nghịch ngợm, khiếm khuyết trên cơ thể không hề hạn chế việc tôi leo trèo chạy nhảy, đến mức mẹ không dám để tôi ở căn phòng đó.

Mẹ bảo điều này cũng giống như nuôi mèo thì phải che chắn ban công lại vậy.

Hoắc Cảnh nhận hành lý từ tay bố, quay đầu nhìn tôi: “Phiền em Kỳ An dẫn đường giúp anh nhé.”

“À vâng, anh đi theo em ạ.”

Tôi đi sau hắn vài bước, nhìn thấy bắp tay cuồn cuộn vì dùng sức của hắn, lại cúi đầu nhìn cánh tay nhỏ bé g/ầy guộc của mình.

Không hổ danh là vị tổng tài ưu tú của kiếp trước, mỗi lần có ảnh của hắn, các tạp chí kinh doanh đều ch/áy hàng.

Dẫn Hoắc Cảnh đến phòng xong, tôi định rời đi: “Anh, đây là phòng của anh, anh xem có chỗ nào không ưng ý thì có thể sửa lại ạ.”

“Rất tốt.” Hắn đẩy cửa, tùy ý đặt hành lý xuống, rồi thản nhiên lên tiếng, “Hoắc Kỳ An, chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu chưa?”

Tôi sững sờ một chút, rồi lắc đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm