Nhìn thấy Dung Trạch, tôi cũng có chút ngơ ngác.
Chuyện gì thế này?
Tại sao anh ta lại ở đây?
Cố Tâm Nhu đứng bên cạnh vẫn đang giới thiệu cho chúng tôi:
“Anh họ Lộ Gia Diễn của em, còn đây là vị hôn thê của anh ấy, Lương Nhất Nặc.”
“Đây là Dung Trạch, cùng vài người bạn của anh ấy.”
Tôi lúc này mới chậm chạp nhận ra, Dung Trạch chính là đối tượng liên hôn của Cố Tâm Nhu.
Choáng thật.
Thế này thì trùng hợp quá rồi!
Đúng là xui xẻo hết chỗ nói.
Lộ Gia Diễn gật đầu, xã giao vài câu với Cố Tâm Nhu.
Trần Yến Chu là người phản ứng đầu tiên, tỏ vẻ khiêm tốn bước lên, tự giới thiệu với Lộ Gia Diễn.
Tiếp đó là Chu Cẩn Vũ.
Chỉ riêng Dung Trạch vẫn đứng ch/ôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt sắc lẹm như muốn đ/âm thủng hai cái lỗ trên mặt tôi vậy.
Sau khi chào hỏi xong, Lộ Gia Diễn quay đầu hỏi tôi:
“Có nắng không? Em muốn vào trong không?”
Tôi sực tỉnh.
“Ồ, vâng.”
Khung cảnh này đối với tôi mà nói cũng coi như là hiện trường tu la (hiện trường đụng độ tình cũ đầy căng thẳng).
Nhất thời không biết phải đối phó thế nào, chỉ đành chuồn trước.
Tôi đẩy xe lăn đưa Lộ Gia Diễn vào phòng khách.
Anh nhìn tôi, giọng điệu thanh lãnh:
“Quen nhau sao?”
Ừm...
Người này mắt tinh thế nhỉ?
Chắc là không giấu được rồi, tôi chỉ đành đá/nh bạo thừa nhận:
“Bạn trai cũ ạ.”
Lộ Gia Diễn gật đầu, vẻ mặt trông không có vẻ gì là ngạc nhiên.
Tôi quan sát biểu cảm của anh, cẩn thận nói:
“Anh gi/ận à? Xin lỗi, em cũng không biết tại sao anh ta lại ở đây...”
Lộ Gia Diễn thở dài, nắm lấy tay tôi, giọng điệu bất lực:
“Anh không nhỏ nhen đến mức đó, chỉ là sợ em sẽ để tâm thôi.”
“Em? Để tâm chuyện gì cơ?”
“Vì anh ngồi xe lăn, sợ em sẽ cảm thấy mất mặt...”
Tôi ghé sát lại, bịt miệng Lộ Gia Diễn, không cho anh nói tiếp.
Hai người dựa vào nhau rất gần, hơi thở sát ngay trước mắt, hàng mi của anh đổ bóng lên chóp mũi tôi.
“Anh đang nghĩ gì thế? Anh chính là ánh trăng sáng của em, không ai có thể thay thế được vị trí của anh trong lòng em cả.”
“Ánh trăng sáng?”
Đôi môi anh khẽ mấp máy, khiến lòng bàn tay tôi nhột nhạt.
“Phải ạ, anh không biết sao?”
Lộ Gia Diễn khẽ cười, đôi mắt cong cong, đáy mắt đen láy chứa đựng những tia sáng lấp lánh.
Anh nâng khuôn mặt tôi lên.
“Nhưng em mới là ánh trăng sáng của anh, là ánh trăng sáng vô song mà anh nhung nhớ suốt bao nhiêu năm nay.”
Người này giỏi nói lời đường mật quá đi.
Tôi ghé sát tai anh, hơi thở nóng rực.
“Giỏi nói lời hay ý đẹp thế, tối nay thưởng cho anh làm 100 lần nhé?”
Lộ Gia Diễn nghiêm túc suy nghĩ một lát:
“100 lần thì nhiều quá, 4 lần được không?”
“Chốt đơn.”