Theo lệ cũ mẹ để lại, tôi lật xem thông tin cá nhân của người phụ nữ đó và yêu cầu của cô ta về nhà trai.

Cô gái này họ Vương, tuổi đời còn khá trẻ, mới vừa hai mươi lăm. Gia cảnh ưu ái, học vấn cũng chẳng tồi.

Thế nhưng cô ta lại chẳng có chút yêu cầu nào với đàng trai.

Chuyện này thật kỳ lạ.

Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp lại không thiếu tiền, sao có thể chẳng kén chọn gì cơ chứ? Đã bỏ tiền ra tìm bà mối thì ít nhiều cũng phải có mục đích gì đó.

Tôi nhíu mày, nhìn thẳng vào cô ta:

“Nếu đã không có yêu cầu gì, vậy cô cứ ra đường tùy tiện kéo một người nào đó kết hôn là được rồi. Rốt cuộc cô tìm đến tôi để làm gì?”

Vương tiểu thư thấy giọng điệu tôi nghiêm túc, đành phải khai thật. Dạo này việc làm ăn của gia đình cô ta không được suôn sẻ, chẳng ki/ếm được đồng nào. Cô ta nghe người ta đồn rằng những ai qua tay tôi cắp duyên đều sẽ đổi vận nên mới muốn đến thử một phen:

“Nhạc tiểu thư, Nhạc lão sư, cô làm ơn giúp tôi đi!” Cô ta khổ sở van xin: “Tôi thật sự không có yêu cầu gì khác. Nhà trai là ai cũng chẳng sao, tôi chỉ cần có thể giúp gia đình đổi vận là được rồi.”

Nói rồi, chắc hẳn cô ta đã sớm biết quy củ ở chỗ tôi:

“Tôi hiểu chứ, người tuổi Ngựa thì không giúp. Cô yên tâm, tôi không tuổi Ngựa.”

Cô ta rút sổ hộ khẩu và căn cước công dân ra:

“Mời cô xem qua. Nếu cô vẫn chưa yên tâm thì có thể tự mình đi tra c/ứu, tôi xin thề là không hề lừa cô.”

“Vậy thì tẩy trang trước đi, để tôi xem mặt mộc của cô.”

Tôi gật đầu, cầm lấy căn cước công dân lật lật vài cái rồi tiện tay ném sang một bên: “Con giáp thì tôi sẽ tự đi điều tra.” Vừa nói, tôi vừa chỉ vào khuôn mặt đang trang điểm kỹ càng của cô ta: “Nhưng trước tiên, cô vẫn phải tẩy trang đã.”

Có những thứ, chỉ nhìn vào con giáp thì chẳng thể nào nhận ra được.

Vương tiểu thư lập tức sững sờ:

“Tại sao phải tẩy trang? Trước giờ chưa từng nghe thấy yêu cầu này đấy! Cô đang kiểm tra xem mặt mộc của tôi có đẹp hay không sao?” Giọng điệu của cô ta bắt đầu mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi: “Cô có phép lịch sự không vậy? Làm gì có chuyện đi xem mắt mà phải bắt tẩy trang cơ chứ.”

“Không phải kiểm tra nhan sắc...” Tôi ngắt lời cô ta: “Chỉ là để x/á/c nhận một chút thôi.”

“X/á/c nhận cái gì?” Cô ta hừ lạnh một tiếng, ra chiều không vui.

Tôi thở dài, dứt khoát nói thẳng:

“Ngại quá, tôi chỉ làm dương mai, không làm âm mai. Cô đã c.h.ế.t rồi, khí vận đã tản hết, cho dù tôi có giúp cô kết âm hôn thì cô cũng chẳng thể nào đổi vận được đâu.”

Cô ta lập tức đờ đẫn cả người:

“Cô biết tôi là q/uỷ?”

Tôi chỉ tay về phía sau lưng cô ta, ngay sau cánh cửa có treo một tấm gương bát quái. Ngay từ lúc cô ta bước chân vào căn phòng này, tôi đã nhìn rõ mồn một dáng vẻ thật sự của cô ta. Mái tóc dài ướt sũng xõa dính dấp trên người, rong rêu quấn quanh, mặt mày tím tái. Cô ta vốn dĩ đâu phải người, mà là một con q/uỷ nước. Cô ta không dám tẩy trang, là vì sợ tôi phát hiện ra điểm dị thường.

Tôi cầm ống mực nảy đường (mặc đẩu) trên tay, gõ nhẹ thử mực rồi dứt khoát “mời” cô ta ra ngoài:

“Âm dương có trật tự, nếu tôi giúp cô thì sẽ rước họa vào thân. Nếu cô thật sự muốn kết hôn đến thế thì cứ qua tiệm đồ vàng mã đối diện m/ua một anh chồng giấy về mà bầu bạn.”

Nữ q/uỷ thấy tôi đã vạch trần mình liền trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c:

“Cô không giúp tôi, không sợ tôi trả th/ù sao?”

Tôi biếng nhác liếc cô ta một cái, lôi điện thoại ra gọi cho ông chủ tiệm đồ tang lễ:

“Tôi trị không được cô nhưng luôn có người trị được. Chọc gi/ận tôi thì liệu h/ồn, coi chừng đến cả đồ bồi táng cô cũng chẳng m/ua được đâu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngũ Hoàng Tử không còn muốn làm vật thế thân nữa!

Chương 10
Ta là mỹ nhân đệ nhất kinh thành, nhưng vì tính tình đần độn nên chẳng ai dám cưới. Ngũ hoàng cầu mà không được đích tỷ, bèn buông xuống cưới ta làm bạn thay thế. Hắn tự giễu: "Kẻ ngốc ghép đôi với kẻ què, cũng xứng là cặp đôi tuyệt phẩm." Ta vô tư an ủi: "Về sau ta làm bạn thay thế cho đích tỷ, ngươi làm bạn thay thế cho Thái tử, chúng ta vẫn có thể sống tốt." Trong yến tiệc quy ninh, nhìn Thái tử và đích tỷ ân ái tình tứ. Ngũ hoàng sắc mặt không vui, trong lòng ta cũng đắng cay. Người ngoài chê cười chúng ta là trai si dại gái hờn. Về đến phủ đệ. Ngũ hoàng quấn chặt áo bào, lạnh lùng nói: "Đêm nay đừng hòng đụng đến một ngón tay của ta!" Ta ngoan ngoãn nằm bên hắn ăn năn. Than ôi, là ta không tốt, nhìn Thái tử mà đâm ra ngẩn ngơ. Đang ngủ mơ màng. Bị Ngũ hoàng đẩy mạnh một cái. Hắn hằn học: "Thẩm Ngọc Phù! Ngươi thật sự ngoan thế à?! Bảo không đụng là ngươi dám không đụng!" Ta thành thật đáp: "Được thôi, vậy ngươi bạn Thái tử, ta bạn đích tỷ." Ngũ hoàng cắn chặt môi ta, bắt ta im miệng. Trong lòng nghĩ, rõ ràng đã thỏa thuận làm bạn thay thế cho nhau, sao lại nổi giận nữa rồi? Cái tâm của Ngũ hoàng này quả thật khó lường.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
8
Lệnh Như Ý Chương 8