Theo lệ cũ mẹ để lại, tôi lật xem thông tin cá nhân của người phụ nữ đó và yêu cầu của cô ta về nhà trai.

Cô gái này họ Vương, tuổi đời còn khá trẻ, mới vừa hai mươi lăm. Gia cảnh ưu ái, học vấn cũng chẳng tồi.

Thế nhưng cô ta lại chẳng có chút yêu cầu nào với đàng trai.

Chuyện này thật kỳ lạ.

Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp lại không thiếu tiền, sao có thể chẳng kén chọn gì cơ chứ? Đã bỏ tiền ra tìm bà mối thì ít nhiều cũng phải có mục đích gì đó.

Tôi nhíu mày, nhìn thẳng vào cô ta:

“Nếu đã không có yêu cầu gì, vậy cô cứ ra đường tùy tiện kéo một người nào đó kết hôn là được rồi. Rốt cuộc cô tìm đến tôi để làm gì?”

Vương tiểu thư thấy giọng điệu tôi nghiêm túc, đành phải khai thật. Dạo này việc làm ăn của gia đình cô ta không được suôn sẻ, chẳng ki/ếm được đồng nào. Cô ta nghe người ta đồn rằng những ai qua tay tôi cắp duyên đều sẽ đổi vận nên mới muốn đến thử một phen:

“Nhạc tiểu thư, Nhạc lão sư, cô làm ơn giúp tôi đi!” Cô ta khổ sở van xin: “Tôi thật sự không có yêu cầu gì khác. Nhà trai là ai cũng chẳng sao, tôi chỉ cần có thể giúp gia đình đổi vận là được rồi.”

Nói rồi, chắc hẳn cô ta đã sớm biết quy củ ở chỗ tôi:

“Tôi hiểu chứ, người tuổi Ngựa thì không giúp. Cô yên tâm, tôi không tuổi Ngựa.”

Cô ta rút sổ hộ khẩu và căn cước công dân ra:

“Mời cô xem qua. Nếu cô vẫn chưa yên tâm thì có thể tự mình đi tra c/ứu, tôi xin thề là không hề lừa cô.”

“Vậy thì tẩy trang trước đi, để tôi xem mặt mộc của cô.”

Tôi gật đầu, cầm lấy căn cước công dân lật lật vài cái rồi tiện tay ném sang một bên: “Con giáp thì tôi sẽ tự đi điều tra.” Vừa nói, tôi vừa chỉ vào khuôn mặt đang trang điểm kỹ càng của cô ta: “Nhưng trước tiên, cô vẫn phải tẩy trang đã.”

Có những thứ, chỉ nhìn vào con giáp thì chẳng thể nào nhận ra được.

Vương tiểu thư lập tức sững sờ:

“Tại sao phải tẩy trang? Trước giờ chưa từng nghe thấy yêu cầu này đấy! Cô đang kiểm tra xem mặt mộc của tôi có đẹp hay không sao?” Giọng điệu của cô ta bắt đầu mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi: “Cô có phép lịch sự không vậy? Làm gì có chuyện đi xem mắt mà phải bắt tẩy trang cơ chứ.”

“Không phải kiểm tra nhan sắc...” Tôi ngắt lời cô ta: “Chỉ là để x/ác nhận một chút thôi.”

“X/ác nhận cái gì?” Cô ta hừ lạnh một tiếng, ra chiều không vui.

Tôi thở dài, dứt khoát nói thẳng:

“Ngại quá, tôi chỉ làm dương mai, không làm âm mai. Cô đã c.h.ế.t rồi, khí vận đã tản hết, cho dù tôi có giúp cô kết âm hôn thì cô cũng chẳng thể nào đổi vận được đâu.”

Cô ta lập tức đờ đẫn cả người:

“Cô biết tôi là q/uỷ?”

Tôi chỉ tay về phía sau lưng cô ta, ngay sau cánh cửa có treo một tấm gương bát quái. Ngay từ lúc cô ta bước chân vào căn phòng này, tôi đã nhìn rõ mồn một dáng vẻ thật sự của cô ta. Mái tóc dài ướt sũng xõa dính dấp trên người, rong rêu quấn quanh, mặt mày tím tái. Cô ta vốn dĩ đâu phải người, mà là một con q/uỷ nước. Cô ta không dám tẩy trang, là vì sợ tôi phát hiện ra điểm dị thường.

Tôi cầm ống mực nảy đường (mặc đẩu) trên tay, gõ nhẹ thử mực rồi dứt khoát “mời” cô ta ra ngoài:

“Âm dương có trật tự, nếu tôi giúp cô thì sẽ rước họa vào thân. Nếu cô thật sự muốn kết hôn đến thế thì cứ qua tiệm đồ vàng mã đối diện m/ua một anh chồng giấy về mà bầu bạn.”

Nữ q/uỷ thấy tôi đã vạch trần mình liền trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c:

“Cô không giúp tôi, không sợ tôi trả th/ù sao?”

Tôi biếng nhác liếc cô ta một cái, lôi điện thoại ra gọi cho ông chủ tiệm đồ tang lễ:

“Tôi trị không được cô nhưng luôn có người trị được. Chọc gi/ận tôi thì liệu h/ồn, coi chừng đến cả đồ bồi táng cô cũng chẳng m/ua được đâu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Còn tiếp

Chương 10
Yin Yin là một tay mơ trong làng viết lách, ấp ủ ước mơ trở thành tác giả truyện mạng. Cô đã lên ý tưởng cho rất nhiều câu chuyện, nhưng đa số chỉ mới dừng lại ở phần mở đầu. Một ngày nọ, một hệ thống viết lách đã trói buộc lấy Yin Yin, ép buộc cô phải hoàn thành những thế giới còn dang dở đó. Yin Yin mở một công ty truyện, cố gắng gửi gắm những câu chuyện chưa hồi kết của mình cho các khách hàng hứng thú, từ đó hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống. Trên con phố cổ kính, một cửa tiệm mới cứ thế khai trương, tấm băng rôn đỏ treo trước cửa: “Công ty Hữu Hoàn Đãi Tục, nhiệt liệt chào mừng quý khách ghé thăm!” Thẻ nội dung:
Tình cảm
0
Hướng Quang Chương 98