Tôi nhíu ch/ặt mày, trả lời:
【Vậy người bị lấy n/ội tạ/ng sẽ thế nào?】
Tiết Kiều chỉ trả lời một chữ.
【Ch*t.】
Đúng lúc này, Trần Hoa bước vào.
Không một tiếng động, hắn đã đứng ngay trước mặt tôi.
— Đại sư Biên?
Trong lòng tôi gi/ật mình, lập tức khóa màn hình, đồng thời kín đáo nhét mẩu vải vào lòng bàn tay rồi siết ch/ặt.
— Có chuyện gì?
Trần Hoa nở một nụ cười không mấy thiện ý.
— Xin lỗi, đắc tội rồi.
Nói xong, hắn lấy ra một mảnh vải.
Mùi cồn nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi.
Đầu óc tôi nhanh chóng choáng váng, trước mắt tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức.