Sau vụ việc dở khóc dở cười này, tôi cứ tưởng mọi chuyện đã tạm qua, thế nhưng thực tế lại không hề đơn giản như vậy.
Bởi lẽ, theo phương châm sống của một “hải vương” chính hiệu, thì thích thì yêu, chán thì quên, và luôn có người tiếp theo. Cũng chính vì vậy nên tôi cùng mấy cô bạn thân sau giờ làm đã rủ nhau đến khu giải trí lớn nhất thành phố chỉ để quên đi vài chuyện không đáng nhớ.
Ánh đèn trong hành lang mờ ảo; và vì quay người hơi vội nên tôi vô tình đụng phải một người.
Một làn hương nước hoa nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi khiến tôi không kìm được mà hắt xì một cái rõ to.
Bệ/nh viêm mũi dị ứng đúng là khổ thật.
“Chị Minh Ý, thật trùng hợp.”
Giọng nói ấy vừa ngọt vừa mềm, vang lên cùng hình ảnh một chiếc váy xanh nước biển, đôi môi son màu đậu đỏ, mái tóc đen dài thẳng, và khuôn mặt nhỏ nhắn đến mức vừa khít trong lòng bàn tay.
Tôi thấy hơi quen. Mặc dù không nhớ tên, nhưng trực giác mách bảo rằng tạm gọi cô ta là Tiểu Lục cũng chẳng sai.
Chương 4:
Tôi có chút ấn tượng với cô ta, chỉ là vì cô nàng quá “trà xanh” nên ấn tượng ấy không đi kèm thiện cảm, mà là cảnh giác.
Trì Yến — người thanh mai trúc mã của tôi, mối tình đầu, và cũng là chồng sắp cưới cũ.
Và cũng chính vì điều đó mà mọi chuyện có liên quan đến anh ta tôi đều chẳng thể thờ ơ.
Ba năm trước, tôi đã bỏ trốn khỏi đám cưới rồi chạy một mạch về thành phố này. Nào ngờ, Trì Yến sau đó lại mở chi nhánh công ty ở đây, thế nên chúng tôi vẫn thường xuyên chạm mặt ,như thể duyên n/ợ chưa dứt.
Tôi liếc Tiểu Lục một lượt, rồi nhếch môi cười khẽ: “Chị gái? Dựa vào đâu mà gọi thế? Nhà tôi không ở cạnh hồ Tây, nên không trồng ra được loại trà xanh thượng hạng đâu.”
Tiểu Lục không hề tức gi/ận; trái lại cô ta còn mỉm cười duyên dáng
Có lẽ vì quá quen đóng vai ngọt ngào nên lời nào thốt ra cũng mềm như tơ: “Là Trì Yến mời chị đến à? Có muốn vào ngồi cùng không, chúng em ở ngay phòng này. Anh ấy dạo này vì em mà vất vả quá, chị xem, còn giúp em giới thiệu vai diễn của mấy đạo diễn nữa. Em có đức có tài gì đâu mà để anh ấy phải trả giá nhiều như vậy chứ?”
Tôi cố nén cảm giác muốn nôn, và chính vì thấy cô ta diễn quá sâu nên đành nhìn cô ta như đang xem một vở hài kịch rẻ tiền: “Vậy chẳng phải là do cô có bản lĩnh sao? Với khí chất như cô đây, ai mà không mê cho được?”
Tôi liếc xuống chiếc đồng hồ nữ trên cổ tay cô ta, rồi thản nhiên nói: “Đồng hồ này đẹp đấy.”
Cô ta có chút đắc ý, giọng pha chút khoe mẽ: “Vâng, của Cartier đấy ạ.”
Tôi cười khẩy: “Ừm, đúng là hàng tốt thật — hàng tốt.”
Sau đó ném cho Tiểu Lục một ánh mắt kiểu “cô tự hiểu đi” rồi quay người bỏ đi, bởi lẽ tôi đã quá mệt với việc dàn cảnh và diễn trò.
Đều là hồ ly ngàn năm, còn bày đặt Liêu Trai với tôi.
Từ nhỏ đến lớn, những cô gái quanh Trì Yến chưa bao giờ dứt: nào là “trà xanh”, “bạch liên hoa”, rồi “trà xanh giả nam tính”, nhiều đến mức tôi cũng chẳng buồn đếm nữa.
Vì x/é nhau mãi nên giờ tôi cũng… x/é mệt rồi.
Tôi gọi một nhân viên phục vụ lại rồi lạnh lùng nói: “Mang một ấm trà Long Tỉnh Tây Hồ hảo hạng đến phòng của tổng giám đốc Trì.”