Căn Hộ Tử Thần

Chương 1

29/08/2025 11:59

Khi tôi đến nơi, em trai đã bị ch/ặt x/á/c và ném vào hố.

Tôi nhìn chiếc túi da rắn dính đầy m/áu mà r/un r/ẩy, quỳ sụp xuống đất.

“Cái này là túi LV phiên bản giới hạn, tôi đã tiết kiệm tiền nửa năm mới m/ua được đấy!”

Mấy người kia nghe thấy liền dừng việc, ném đầu của em trai đi, rồi trả lại túi cho tôi.

“Xin lỗi nhé, cô cứ lấy về giặt giũ, chắc vẫn dùng được.”

Cái đầu đó lăn vài vòng, vừa hay lăn đến chân bảo vệ đang tuần tra.

“Đây không phải là cô giáo Bạch à?”

“Ban ngày lên lớp vất vả thế, tối muộn rồi còn ra ngoài ch/ặt x/á/c à?”

Tôi ngượng ngùng cười, vội vàng nhặt cái đầu lại.

Trong mắt người khác, ai trong tòa chung cư này đều có công việc tử tế, hiền lành và thân thiện.

Nhưng sự thật là, những người sống ở đây đều là những kẻ gi*t người hàng loạt.

Ngay cả trong bãi cỏ trước cửa cũng có vô số x/á/c ch*t bị ch/ôn ở dưới.

Vì vậy tôi thực sự không hiểu, tại sao trước khi ch*t, mẹ tôi nhất định phải tặng căn hộ của tôi cho em trai.

Và em trai đã cầm tờ di chúc đó tìm đến cửa nhà tôi thật.

Cả nhà họ ồ ạt xông vào, ném đồ đạc của tôi, còn gi*t chó của tôi nấu thành lẩu rồi khẳng định: “Dù ch*t cũng phải ch/ôn ở đây.”

Hôm đó, bên ngoài có đầy hàng xóm xúm vào hóng hớt, nghe thấy vậy, họ đều chạy đến, khuyên tôi đừng đuổi người đi, cùng chung sống ở đây cũng được.

Nhà em trai m/ắng tôi là kẻ vo/ng ân bội nghĩa, còn không tốt bụng bằng hàng xóm.

Đương nhiên rồi, việc họ thích nhất là dẫn những kẻ đáng gh/ét x/ấu xa đến chung cư để gi*t, giờ hắn tự đến nộp mạng, ai mà không lấy?

Bây giờ thì tốt rồi, hắn bị ch/ôn ở đây rồi, chỉ hơi nát tí thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm