Từ nhỏ đến lớn, vì cùng họ với ba, tôi luôn tin rằng mình mới là con ruột, còn anh trai là con nuôi.
Thế mà đột nhiên lại biết, người được nhận nuôi mới là tôi.
Tâm trạng đương nhiên vô cùng phức tạp.
Nhiều hơn cả…
Là tự ti và bất an.
Bao năm nay, Hứa Dục đối xử với tôi bằng tâm trạng gì đây?
Anh cảm thấy tôi đáng thương…
Hay là…
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Chỉ có thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nói thật thì bao năm nay ba mẹ đối xử với tôi rất tốt.
Ngoại trừ việc không cho tôi sự bầu bạn.
Còn về tiền bạc, họ chưa từng bạc đãi tôi.
Trong tay tôi hiện tại có không ít tài sản.
Tôi dự định xin trao đổi sinh viên.
Rời khỏi nơi khiến mình đ/au lòng này.
16
Cuối cùng Hứa Dục cũng có thời gian rảnh.
Anh vừa trở về từ vùng biển quốc tế.
Vừa lấy được điện thoại đã lập tức gọi cho tôi.
“Tối nay tôi về.”
“Muốn ăn gì? Tôi bảo đầu bếp chuẩn bị trước.”
Tôi lắc đầu:
“Anh tự ăn đi, em không ăn đâu.”
Hứa Dục bật cười:
“Sao thế? Gi/ận vì lần này tôi đi mà không dẫn em theo à?”
“Tôi đã nói rồi, đây là lần cuối cùng.”
“Từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ hoàn toàn không dính vào chuyện đó nữa.”
Tôi nhìn trận bóng rổ trên sân, có chút thất thần:
“Em không gi/ận.”
“Chỉ là hơi bận thôi.”
“Anh tự ăn đi, em cúp máy đây.”
Dạo gần đây tôi mê vận động.
Gia nhập đội bơi của trường.
Hễ rảnh là lại ngâm mình trong hồ bơi vài vòng.
Vì thân hình được cố ý rèn luyện.
Gần như ngày nào tôi cũng bị người ta đăng lên tường tỏ tình.
Nhưng vì tôi thường xuyên xem bóng rổ.
Nên bắt đầu có người công khai nghi ngờ xu hướng tính dục của tôi, đoán xem tôi có thích đàn ông hay không.
Tôi chẳng hứng thú gì với mấy chuyện đó.
Cũng không muốn để ý họ bàn tán sau lưng thế nào.
Nhưng tôi không biết bằng cách nào, những lời ấy lại truyền tới tai anh trai tôi.
Buổi chiều, lúc tôi đang nổi lềnh bềnh trong hồ bơi.
Trước mắt đột nhiên tối sầm.
Có người đưa tay che mắt tôi lại.
Kéo tôi chìm xuống nước.
Tôi liều mạng giãy giụa, muốn ngoi lên mặt nước.
Nhưng lần nào cũng vồ hụt.
Chỉ chạm được vào người đang giữ mình.
Mặc áo sơ mi.
Ngay lúc tôi kiệt sức tới mức gần ch*t ngạt.
Người kia bỗng hôn lên môi tôi.
Truyền cho tôi một hơi thở.
Khoảnh khắc môi lưỡi chạm nhau.
Tôi đã đoán ra thân phận đối phương.
Lập tức tức đến không chịu nổi.
Vươn tay kéo mạnh áo anh.
17
Mãi tôi mới tắm rửa xong.
Vừa lau mái tóc còn hơi ướt vừa tìm bàn chải mới đưa cho Hứa Dục.
Anh bị tôi b/ắt n/ạt tới mức mặt đỏ bừng.
Nằm trong bồn tắm thất thần.
Không biết đang nghĩ gì.
Tôi đưa bàn chải đã bóp kem đ/á/nh răng sẵn cho anh:
“Anh à…”
Anh lại trực tiếp ghé đầu qua, nhất quyết muốn tôi đ/á/nh răng cho mình.
Tính tình tôi hiếm khi tốt như vậy.
Nghĩ tới sau này cơ hội gặp mặt sẽ càng lúc càng ít.
Vẫn nên trân trọng từng khoảnh khắc bên anh thì hơn.
Thế là thật sự cầm bàn chải giúp anh đ/á/nh răng.
Hứa Dục vô cùng hưởng thụ.
Lúc súc miệng còn nắm lấy tay tôi.
Cười đến cong cả mắt:
“Hồi nhỏ lúc em mới mọc đủ răng, là tôi dạy em đ/á/nh răng đấy.”
“Khi đó em lười biếng, rõ ràng đã biết rồi nhưng vẫn giả vờ không biết.”
“Nhất quyết bắt tôi đ/á/nh giúp.”
“A Việt…”
“Em thật sự trưởng thành rồi.”
“Cũng hiểu chuyện hơn nhiều.”
Nhớ tới hồi bé.
Trong lòng tôi cũng không khỏi dâng lên từng trận dịu dàng.
Sống cùng nhau lâu như vậy.
Cho dù trước đây từng cãi vã thế nào…
Thì rốt cuộc chúng tôi vẫn là người hiểu đối phương nhất trên đời này.