Chương 6: Đúc ki/ếm sư

​Đúc ki/ếm sư của Xích Tiêu xuất hiện vào ngày thứ bảy sau khi tiên hội kết thúc.

​Hôm đó tôi đang luyện ki/ếm trong sân...không đúng, là đang luyện chính mình. Sau khi xuyên không, tôi phát hiện ra một sự thật khá ê chề: Dù mang thân phận ki/ếm linh, tôi lại chẳng mấy thành thục trong việc vận dụng bản thể. Nguyên chủ trước đây chỉ mải mê làm lá chắn, làm trạm sạc dự phòng cho Xích Tiêu, chưa từng nghĩ đến việc bản thân cũng cần phải thăng tiến.

​Vì vậy, mấy ngày qua tôi liên tục học bù.

​Ki/ếm khí phóng ra từ đầu ngón tay, vạch một đường vòng cung màu xanh băng giữa không trung. Tôi đứng bất động tại chỗ, nhưng lá rụng trong phạm vi ba trượng xung quanh đều bị ki/ếm khí băm vằn thành từng mảnh nhỏ, lả tả rơi xuống tựa như một trận tuyết xanh.

​"Ki/ếm pháp tuyệt diệu."

​Giọng một người đàn ông bất chợt vang lên từ phía cửa viện.

​Tôi thu ki/ếm, ngoảnh lại nhìn.

​Người tới chừng ngoài bốn mươi tuổi, gương mặt g/ầy gò thanh tú, xươ/ng mày nhô cao, đôi mắt sâu hoắm nhưng con ngươi lại tinh anh sáng quắc. Ông ta mặc một chiếc trường bào màu xám giản dị, bên hông dắt một thanh thước gỗ...đó chính là biểu tượng của đúc ki/ếm sư.

​Tu vi của ông ta nằm ngoài tầm cảm nhận của tôi. Điều này đồng nghĩa với việc thực lực của đối phương ít nhất phải cao hơn tôi một đại cảnh giới.

​Tôi không lên tiếng, chỉ khẽ nheo mắt đ/á/nh giá.

​Ông ta bước qua ngưỡng cửa, chậm rãi tiến vào trong sân.

​"Tại hạ Lục Trầm Chu, đúc ki/ếm sư đời thứ bảy của Thần Binh Điện, cũng là người đã rèn nên ki/ếm Xích Tiêu."

​Giọng ông ta không cao không thấp, không vội không vàng, mang theo sự trầm ổn của một người đã trải qua muôn vàn sự đời.

​Tôi khẽ gật đầu: "Lục tiền bối tìm ta có việc gì?"

​"Ta đến để thay đứa đồ đệ bất hiếu kia tạ lỗi." Ông ta đứng yên ở vị trí cách tôi bảy bước, hai tay chắp sau lưng, "Những lời Xích Tiêu đã nói, những việc nó đã làm, ta là sư phụ, khó tránh khỏi phần trách nhiệm."

​Tôi nhướng mày.

​Đây là đến để dọn bãi chiến trường thay đồ đệ sao?

​"Cũng không cần thiết." Tôi hờ hững đáp, "Những việc anh ta làm, không cần người khác phải thay mặt xin lỗi. Huống hồ..."

​Tôi liếc nhìn ông ta một cái.

​"Lục tiền bối hôm nay đến đây, e rằng không chỉ đơn thuần là để xin lỗi đúng không?"

​Lục Trầm Chu im lặng một thoáng, rồi mới chậm rãi mở lời.

​"Năm xưa ta nhất thời sai sót, đem một khối phế liệu rèn thành ki/ếm, khiến nó lầm tưởng rằng bản thân có tư cách đứng ngang hàng với ngươi."

​Khi nói câu này, ngữ điệu của ông ta vô cùng bình thản. Đó không phải là sự khiêm nhường cố ý, mà là một sự thừa nhận đầy nặng nề. Giống như một người thợ thủ công cuối cùng cũng chịu nhìn nhận rằng, tác phẩm đắc ý nhất của mình thực chất lại là một sản phẩm lỗi ngay từ vạch xuất phát.

​Tôi bỗng nhiên có chút thiện cảm với vị lão đúc ki/ếm sư này.

​Ít nhất, ông ta không mạnh miệng bao che.

​"Lục tiền bối," Tôi thu hồi ki/ếm ý, mời ông ta ngồi xuống chiếc ghế trong sân, "Ta có vài nghi vấn, không biết tiền bối có tiện giải đáp chăng?"

​"Cứ nói đừng ngại."

​"Thứ nhất, bên trong thân ki/ếm của Xích Tiêu, tại sao lại có trận pháp cưỡ/ng ch/ế rút lấy linh lực của ta?"

​Mí mắt Lục Trầm Chu khẽ gi/ật nảy.

​"Thứ hai," Tôi nhìn thẳng vào ông ta, "Vị đúc ki/ếm sư đã rèn nên ki/ếm Tố Quang, cũng chính là sư muội của ngài... hiện giờ cô ấy đang ở đâu?"

​Lục Trầm Chu im lặng hồi lâu.

​Lâu đến mức ngọn gió trong sân cũng như ngừng thổi.

​"Muội ấy đã mất tích từ hai trăm chín mươi năm trước."

​Giọng ông ta khàn đi trong chốc lát.

​"Ngày xảy ra chuyện, muội ấy chỉ để lại duy nhất một câu nói."

​"Câu gì?"

​Lục Trầm Chu ngẩng đầu, nhìn về phía dãy núi xa xăm.

​"Muội ấy nói: "Ta có lỗi với Tố Quang"."

​Không khí rơi vào khoảng lặng ngắt.

​Nhìn vào góc nghiêng của Lục Trầm Chu, tôi chợt hiểu ra mục đích thực sự của ông ta trong chuyến đi này. Ông ta không đến để xin lỗi thay Xích Tiêu. Ông ta đến để chuộc lỗi thay cho sư muội mình.

​Bởi vì ông ta đã biết được một bí mật, và bí mật đó có liên quan đến thân thế của tôi.

​"Lục tiền bối," Tôi đứng bật dậy, "Sư muội của ngài, có phải đã gặp phải biến cố gì trong lúc đúc nên ta không?"

​Toàn thân Lục Trầm Chu chấn động.

​Ông ta quay đầu nhìn tôi, trong mắt đan xen sự kinh ngạc, hối h/ận, và cả một tia chật vật khi bị người khác nhìn thấu tâm can.

​"Sao ngươi biết được?"

​"Đoán thôi." Tôi khẽ mỉm cười, "Biểu cảm vừa rồi của ngài đã b/án đứng ngài rồi."

​Lục Trầm Chu nở một nụ cười cay đắng.

​"Muội ấy quả nhiên không nói sai." Ông ta lẩm bẩm, "Ki/ếm linh của Tố Quang, vốn dĩ không nên bị vây hãm trong cái danh xưng song ki/ếm thư hùng này."

​Ông ta hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi thở ra.

​"Khối vẫn thạch (là phần còn lại của thiên thạch đến từ vùng không gian giữa các hành tinh bay vào khí quyển, bị ch/áy mất một phần và rơi xuống bề mặt Trái Đất) dùng để đúc nên Tố Quang năm đó không phải là nguyên liệu tầm thường. Bên trong nó vốn đã phong ấn một vệt cổ ki/ếm h/ồn."

​Tim tôi bỗng hụt mất một nhịp.

​"Sư muội ta trong quá trình đúc ki/ếm đã phát hiện ra một sự thật chấn động Thần Binh Điện: Khối vẫn thạch đó tự thân đã có linh tính. Nó không phải được ban cho linh tính, mà ngay từ đầu nó đã là một sinh mệnh sống. Cho nên nói một cách nghiêm túc... Ngươi không phải là ki/ếm linh do đúc ki/ếm sư tạo ra, ngươi là một cổ ki/ếm h/ồn ngủ say trong lòng quặng sắt, chỉ là được đ/á/nh thức dậy trong quá trình rèn đúc mà thôi."

​Tôi đứng hình tại chỗ.

​"Còn về phần Xích Tiêu," Giọng Lục Trầm Chu thấp hẳn xuống, "Thứ nó sử dụng là phần rìa quặng, chính là lớp vỏ bọc bị bóc tách ra từ bên ngoài khối vẫn thạch. Sư muội ta lúc đó nói những mảnh vụn kia vẫn còn dư ba, bỏ đi thì đáng tiếc, nên mới giao lại cho ta. Ta nhất thời nảy sinh lòng tham, bèn..."

​Ông ta nhắm nghiền mắt.

​"Cho nên Xích Tiêu ngay từ đầu đã không phải là thần binh cùng gốc cùng ng/uồn với Tố Quang. Nó chỉ là sản phẩm từ chấp niệm của ta. Một khối phế liệu đáng lẽ không thể thành ki/ếm, lại bị ta gượng ép luyện thành hình, rồi lại cưỡng ép gán ghép với sư muội để tạo thành một cặp."

​"Ta có lỗi với sư muội, và cũng có lỗi với ngươi."

​Sau khi Lục Trầm Chu rời đi, một mình tôi ngồi trong sân cho đến khi trời sập tối.

​Trong đầu không ngừng vang vọng câu nói: "Ngươi là một vệt cổ ki/ếm h/ồn".

​Hóa ra, tôi không phải được chế tạo ra.

​Tôi chỉ được đ/á/nh thức mà thôi.

​Nhận thức này giống như một tia sét dội xuống, đ/ập tan mọi sương m/ù m/a chướng kể từ khi tôi xuyên không đến nay. Chẳng trách Xích Tiêu buộc phải hút linh lực của tôi mới duy trì được hình thái. Chẳng trách sư phụ của nguyên chủ lại nói "Ta có lỗi với Tố Quang". Chẳng trách trong ký ức của nguyên chủ có những đoạn hoàn toàn trống rỗng... bởi vì những nơi đó vốn dĩ không thuộc về một khí linh được đúc ra từ lò luyện.

​Tôi cảm nhận ki/ếm ý đang lưu chuyển trong cơ thể, lần đầu tiên nhận ra chúng không phải là thứ sức mạnh ngoại lai, mà là thứ vốn dĩ thuộc về chính tôi.

​"Hệ thống, thế này có tính là tiến triển cốt truyện chính không?"

​[Kiểm tra thấy ký chủ đã tiếp nhận thông tin then chốt về thân thế, cốt truyện chính có bước đột phá lớn! Tiến độ mạch truyện hiện tại: 60/100. Mở khóa kỹ năng mới: Ki/ếm H/ồn Thức Tỉnh (Sơ cấp). Có thể điều động sức mạnh của cổ ki/ếm h/ồn đang ngủ say, thời gian duy trì: Ba giây. ]

[Cảnh báo: Kỹ năng này tiêu hao cực kỳ khủng khiếp, hãy thận trọng khi sử dụng. ]

​Tôi khẽ mỉm cười.

​Ba giây.

​Đủ rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
6 Thuần phục Chương 13
7 Ngực to thì sao? Chương 11
12 Nguyện Nguyện Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thợ đúc kiếm luôn muốn xếp tôi chung hàng với mớ sắt vụn

Chương 10
​Tôi là linh hồn của một thanh thần kiếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song kiếm hoàn hảo do trời đất tạo nên. ​Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi. ​Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân xác này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm. ​Còn sau khi tôi xuyên không đến... ​"Tố Quang, cô là kiếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá kiếm nam." ​Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?" ​Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?" ​Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân kiếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."
Cổ trang
Hệ Thống
Huyền Huyễn
0