Phía sau anh

Chương 11: Mọi thứ đã kết thúc

30/05/2023 11:20

Ánh mắt của Phong Diên Dục va vào đôi mắt đang được băng lại bằng gạc, không biết vì sao, anh nhớ đến cảnh tượng lần đầu gặp Tang Dĩ Nhu.

Nhưng dù cho anh cố gắng như thế nào cũng chỉ có thể nhớ đến đôi mắt trong veo không một chút lo lắng của cô.

Trong phòng bệ/nh nhỏ, tiếng thút thít của bà Tang không ngừng vọng vào tai của Phong Diên Dục.

Tay của anh siết thành nắm đ/ấm, từ từ đi đến trước giường bệ/nh của Tang Dĩ Nhu.

Cho đến khi cách cô gần vậy rồi, Phong Diên Dục mới phát hiện gần ba năm nay không ngờ Tang Dĩ Nhu lại ốm nhiều đến như vậy, khuôn mặt trắng bệch gò má hóp lại, đôi môi hơi mở hình như đang thì thầm điều gì.

“Tang Dĩ Nhu.”

Phong Diên Dục từ trên cao nhìn Tang Dĩ Nhu đã không còn hơi thở, giọng nói bình tĩnh khác thường: “Tôi bay đến Thuỵ Sĩ xa xôi, cô để tôi nhìn thấy bộ dạng này của cô sao?”

Bà Tang ngẩng đầu, đầu tóc rối xù, đôi mắt đỏ trừng nhìn cái người đứng trước mặt gọi là con rể của bà.

Quả thật, giác mạc của Tang Dĩ Nhu đã cho anh.

“Tỉnh dậy.” Giọng nói của Phong Diên Dục hơi khàn, anh đã cảm thấy được sự chua xót từ mắt và mũi.

Bà Tang nhẹ nhàng đặt Tang Dĩ Nhu xuống: “Con bé đã đi rồi.”

Đột nhiên, Phong Diên Dục th/ô b/ạo bắt lấy bả vai của Tang Dĩ Nhu, kéo cô dậy, lay mạnh cô: “Tang Dĩ Nhu! Cô dậy cho tôi!”

Đầu của Tang Dĩ Nhu theo động tác của anh mà lắc lư, giống như một con búp bê gỗ bị đ/ứt dây.

Không có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí đã không còn hô hấp, người hơn một tuần trước còn ở trước mặt anh “ép” anh ly hôn bây giờ chỉ còn là một th* th/ể lạnh giá.

Phong Diên Dục ngơ ngẩn nhìn Tang Dĩ Nhu được vải trắng che nửa khuôn mặt, sự đ/au đớn trong lòng như thuỷ triều không ngừng dâng lên.

Lúc này, có mấy người cảnh sát xông vào, bởi vì Phong Diên Dục không nghe khuyên nhủ xông vào lo/ạn xạ, y tá của bệ/nh viện đã báo cảnh sát.

“Thưa anh, mời anh theo chúng tôi một chuyến.” Hai cảnh sát nói với Phong Diên Dục đang ngẩn người.

Anh nhắm mắt làm lơ, ôm Tang Dĩ Nhu vào trong lòng, một giọt nước mắt từ trong khoé mắt đ/au nhức của anh chảy ra, rơi xuống bả vai cô.

Th* th/ể lạnh cứng trong lòng không ngừng nhắc nhở anh: Tang Dĩ Nhu ch*t rồi.

Phong Diên Dục cắn răng, trái tim đột nhiên giống như bị người khác cứa một nhát d/ao.

Anh lại vì Tang Dĩ Nhi mà đ/au đớn như vậy.

Hai cảnh sát trao đổi ánh mắt, đi về phía trước gắng gượng tách Phong Diên Dục và Tang Dĩ Nhu ra.

“Cút ra!”

Phong Diên Dục giãy dụa, khoé mắt đỏ ngầu như ngâm trong m/áu vậy, còn ánh mắt luôn nằm trên người Tang Dĩ Nhu trong lòng bà Tang.

“Thưa ông, nếu như ông không phối hợp, thì chúng tôi sẽ không khách sáo nữa.”

Cuối cùng hai người cảnh sát cũng kéo Phong Diên Dục ra khỏi bệ/nh viện.

Cho đến khi trợ lý đến cục cảnh sát giải quyết chuyện này, sáng ngày thứ hai Phong Diên Dục mới được ra ngoài.

Cả đêm Phong Diên Dục không ngủ khiến cho đôi mắt toàn là tơ m/áu, trong đầu không ngừng xuất hiện khuôn mặt trắng bệch của Tang Dĩ Nhu khiến anh hô hấp cũng cảm thấy đ/au đớn.

Khi anh lần nữa trở về bệ/nh viện, sớm đã không còn bà Tang và Tang Dĩ Nhu ở đó.

Phong Diên Dục xách cổ áo của trợ lý, giọng nói khàn đặc đ/áng s/ợ: “Cô ấy đâu!”

Trợ lý bị Phong Diên Dục của hiện tại dọa đến mồ hôi đầy trán, anh ta đỡ mắt kính: “Bệ/nh, bệ/nh viện nói hôm qua họ đã đi rồi.”

“Đi rồi?” Phong Diên Dục chán nản buông tay anh ta ra, đứng trời trồng, một hồi lâu cũng chưa nói chuyện.

Nhìn thấy Phong Diên Dục đã đứng trước cửa bệ/nh viện gần nửa tiếng đồng hồ, trợ lý lấy hết can đảm nói: “Tổng, tổng tài, bên công ty xảy ra vấn đề, anh nên quay về đi.”

Rất lâu, Phong Diên Dục mới nhắm đôi mắt chua xót lại, giọng nói rất ít khi uể oải mang theo chút hy vọng: “Kêu người ở đây canh chừng, có tin tức lập tức báo cho tôi.”

Cơn mưa dai dẳng, bà Tang cúi đầu nhìn khuôn mặt bình thản của Tang Dĩ Nhu, nhẹ nhàng vuốt ve tóc mai ở trên trán của cô: “Chúng ta về nhà.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương Phi Lười Biếng: Dựa Bói Toán, Nằm Không Cũng Thắng Hậu Cung

Chương 6
Ngày đầu tiên nhập cung, ta tự bói cho mình một quẻ. Quẻ hiện lên: Chẳng cần làm gì, nằm yên cũng thắng. Tin ngay! Từ đó bắt đầu cuộc sống ăn no ngủ kỹ như cá ướp muối. Tuyển tú? Không đi. Vấn an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng gọi thị tẩm? Lập tức hắt hơi sổ mũi dây chuyền. Hậu cung tranh đấu sống mái. Ta trong góc sân nhỏ cạnh lãnh cung ngủ say sưa chẳng thiết trời đất. Nỗi phiền muộn duy nhất là đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng ngày càng qua loa. Rau xanh đậu hũ. Đậu hũ rau xanh. Mặt xanh lè vì ngán. Cho đến hôm ấy. Con mèo Ba Tư của Quý phi bỗng mất tích. Cả cung điện nháo nhào đi tìm. Ồn ào đến nỗi ta chẳng chợp mắt được giữa trưa. Vác bộ tóc rối bù, ta đẩy cánh cổng sân ọp ẹp kẽo kẹt. Nhặt đại cành cây khô. Vạch vài đường dưới đất. "Đến góc đông nam Ngự Hoa Viên, xem trong khe đá tầng thứ ba giả sơn ấy." Cung nữ thái giám đi ngang nhìn ta như xem thằng ngốc. Ta ngáp dài, rụt về sân tiếp tục ngủ. Nửa canh giờ sau. Quý phi ôm con mèo tưởng đã mất. Đứng trước cổnh viện ta. Mặt biến sắc như lọ sơn đổ. "Ngươi... làm sao biết được?" Ta dụi mắt lè nhè. "Bói đấy."
Cổ trang
Linh Dị
Nữ Cường
105