Trên đường về, tôi không ngừng nghiền ngẫm. Cứ có cảm giác Minh Thứ Kinh rất lạ, nhưng lạ ở đâu thì lại không nói rõ được. Mải suy nghĩ, tôi vô tình đi lạc vào một nơi xa lạ.
Vừa định mở định vị lên thì một giọng nói quen thuộc vang lên. Phía góc hẻm trước mặt, Thẩm Thiên Hoàn và anh trai nuôi Thẩm Tập dường như đang tranh cãi. Cảm xúc của Thẩm Thiên Hoàn d/ao động rất mạnh, còn Thẩm Tập thì cúi đầu, không nhìn rõ thần sắc.
Ngay khi tôi đang phân vân không biết có nên ra khuyên ngăn hay không, Thẩm Tập đột ngột kiễng chân, đặt lên môi Thẩm Thiên Hoàn một nụ hôn.
Hôn... hôn rồi sao!?
Tôi đứng ch*t trân tại chỗ. Trố mắt nhìn Thẩm Thiên Hoàn từ sững sờ ban đầu chuyển sang sự cuồ/ng nhiệt đầy đi/ên dại về sau. Cơn gió lặng lẽ thổi qua con hẻm. Thẩm Thiên Hoàn đột ngột ngước mắt, đôi đồng tử như sói đói nhìn chòng chọc vào tôi, mang theo ý vị cảnh cáo nồng đậm.
Tim tôi đ/ập thình thịch, lách người chui tọt vào một con hẻm khác.
[Cái gì thế này, là tình yêu ngụy cốt nhục thật à?] Tôi nỗ lực bình ổn hơi thở dồn dập, đợi Hệ Thống trả lời.
Hệ Thống không lên tiếng, nhưng một bàn tay đột ngột bịt ch/ặt lấy miệng và mũi tôi từ phía sau. Đôi mắt tôi trợn trừng: Ch*t ti/ệt, đừng có hít vào!
Nhưng đã muộn. Một luồng khí nồng hắc xộc thẳng vào phổi. Ý thức tôi lập tức mờ mịt. Trước khi ngã xuống, tôi cảm nhận được mình được ai đó ôm ch/ặt vào lòng.
"Ngoan, không thích tôi cũng không sao. Sau này, trong mắt em chỉ cần có một mình tôi là đủ rồi."
Khi tỉnh lại lần nữa, đầu tôi đ/au như búa bổ. Tôi áp lòng bàn tay vào thái dương, ra sức xoa bóp mới thấy dịu đi đôi chút. Cơn đ/au tan dần, tôi mới ngước mắt quan sát xung quanh.
Căn phòng rất lớn, giống như một căn penthouse được đ/ập thông vách. Có oxy, có cây xanh, một hệ sinh thái hoàn hảo. Trần nhà và bức tường đối diện đều là những tấm gương lớn. Thông qua gương, tôi bàng hoàng nhìn thấy tình cảnh hiện tại của mình.
Tứ chi bị khóa bởi những sợi xích vàng thanh mảnh. Xích rất dài, kéo dài tận xuống gầm giường. Trên người tôi chỉ mặc một chiếc áo ngủ bằng lụa rộng thùng thình, ngoài ra chẳng còn gì khác. Tôi theo bản năng muốn khép chân lại để tìm chút cảm giác an toàn, nhưng phát hiện đôi chân căn bản không thể khép khít được.
[Hệ Thống! Rốt cuộc là chuyện gì thế này?!] Tôi ra sức gào thét trong lòng nhưng không có ai đáp lại. Động tác nhỏ khiến những sợi xích nơi cổ tay kêu lên lanh lảnh.
Cửa mở. Minh Thứ Kinh ăn mặc chỉnh tề bước vào, một tay tháo cà vạt, một tay đóng cửa, "Tỉnh rồi à? Có chỗ nào không thoải mái không?"
Mặt tôi khó coi như vừa ăn phải hành sống: "Anh giam cầm tôi?"
Minh Thứ Kinh tỏ vẻ ngạc nhiên pha lẫn khó hiểu: "Tôi chỉ mời em đến nhà làm khách thôi mà."
Hà, q/uỷ mới tin anh! Nhìn bộ dạng này là biết chẳng thể nói lý lẽ được rồi. Tôi tiếp tục gào gọi Hệ Thống, đáng tiếc là nó vẫn bặt vô âm tín.
Ngay lúc tôi đang lo sốt vó, Minh Thứ Kinh nửa quỳ bên giường, nắm lấy cổ tay tôi: "Em đang tìm gì thế?"
Bàn tay lành lạnh của anh ta như một loài bò sát, "Tìm cái thứ trong n/ão em sao? Là Hệ Thống, đúng không?"
!?
Đồng tử tôi lập tức co rụt lại, sự chấn động và không thể tin nổi bóp nghẹt trái tim tôi. Minh Thứ Kinh đang nói cái gì vậy? Sao anh ta lại biết về sự tồn tại của thứ trong đầu tôi?
[Hệ Thống? Hệ Thống! Nói gì đi chứ! Cậu đang làm gì vậy? Rốt cuộc là thế nào? Tại sao anh ta lại biết sự hiện diện của cậu?]
Nhưng dù tôi có gào thét thế nào, Hệ Thống vẫn im hơi lặng tiếng. Khoảnh khắc này tôi mới thấu hiểu rõ ràng: Tôi dường như đã chọc vào người không nên chọc rồi.
Tôi nỗ lực bình tâm lại, ép bộ n/ão phải suy nghĩ thần tốc. Bây giờ bất chấp những thứ khác, quan trọng nhất là phải dỗ dành cho bằng được cái kẻ đang trực chờ "ăn tươi nuốt sống" mình trước mặt này đã.
"Minh Thứ Kinh, tôi hiểu tâm trạng của anh, có phải anh thấy không cam tâm không?" Tôi vờ như anh em tốt mà vỗ vỗ vai anh ta, thực chất là để đẩy bàn tay đang nắm ch/ặt cánh tay mình ra.
"Haiz, anh phải nói sớm chứ! Anh cứ tuyên bố ra ngoài là tôi từ bỏ anh vì thấy mình không xứng với anh đi. Như vậy thiết lập nhân vật của anh vẫn giữ vững, mà còn cho mọi người thấy anh ưu tú đến nhường nào." Hoàn hảo. Tôi thầm đắc ý trong lòng, Lâm Dạng ơi Lâm Dạng, sao mày có thể thông minh đột xuất thế này cơ chứ!
Đôi mắt Minh Thứ Kinh tối sầm lại: "Em không xứng với tôi?"
Tôi gật đầu: "Đúng vậy, nói thế thì lòng anh thấy cân bằng hơn chút nào chưa?"
Minh Thứ Kinh bỗng nở nụ cười thong dong: "Lâm Dạng, tôi nghĩ em hiểu lầm rồi."
Chuông cảnh báo trong lòng tôi vang lên inh ỏi. Minh Thứ Kinh bóp ch/ặt cằm tôi, ép cả người áp sát lại, "Tôi không phải vì không cân bằng. Tôi cũng thích em, vốn dĩ định đợi làm xong mọi chuyện sẽ sạch sẽ mà đón nhận tình yêu của em. Nhưng tôi không ngờ... sự thích của em lại nông cạn đến vậy."
Minh Thứ Kinh đang tỏ tình với tôi sao? Đại n/ão tôi hỗn lo/ạn tưng bừng, mà cái đứa duy nhất có thể giải đáp là Hệ Thống thì lại trốn mất tăm. Minh Thứ Kinh ở rất gần, gần đến mức tôi có thể thấy rõ từng sợi lông tơ nhỏ xíu trên khuôn mặt cực phẩm ấy.