19
Khi c/ứu được Thẩm Tinh ra ngoài, tôi kéo em ấy chạy thẳng về phía trước.
Trên nền tuyết, để lại hai hàng dấu chân sâu hoắm.
“Anh… em xin lỗi, xin lỗi anh…”
Thẩm Tinh mắt đỏ hoe nhìn tôi.
Cậu thiếu niên mới lớn khóc nức nở, nước mũi nước mắt giàn giụa.
“Lần này em về là muốn thay anh gi*t Chu Tứ…”
“Em học võ ở nước ngoài, còn ki/ếm được cả sú/ng.”
“Nhưng em không ngờ… hắn lại ra tay trước.”
Tôi cau mày.
“Ai nói chuyện này cho em biết?”
Chuyện năm đó, tôi chưa từng nhắc với Thẩm Tinh một chữ.
Ngay cả khi gặp á/c mộng, tôi cũng cắn ch/ặt răng, sợ em nghe thấy.
Thẩm Tinh lau mặt.
“Là ba.”
“Tháng trước ông ấy sang nước ngoài tìm em, nói rằng năm đó anh vì em mà bị người ta… làm như vậy.”
“Em hỏi địa chỉ của Chu Tứ, muốn b/áo th/ù cho anh…”
Tôi đột ngột dừng bước.
Bông tuyết rơi xuống mặt, lạnh buốt đến tê dại.
Thẩm Minh Đức.
Tên khốn đó… lại một lần nữa b/án đứng chính con mình.
“Anh?”
“Anh không sao chứ?”
Không sao ư?
Sao có thể không sao.
Hắn rốt cuộc còn muốn h/ủy ho/ại bao nhiêu người nữa?
“Thẩm Tinh.”
Tôi quay lại, nắm ch/ặt vai em.
“Nghe kỹ đây.”
“Từ hôm nay trở đi, Thẩm Minh Đức không còn là ba của em.”
“Cũng không phải ba của anh.”
“Hạng người đó… không xứng.”
Thẩm Tinh sững người một chút, rồi gật đầu thật mạnh.
“Em sớm đã không coi ông ta là ba rồi.”
“Từ ngày ông ta ép anh đi trả n/ợ, em chỉ còn anh là người thân duy nhất.”
Từ xa vang lên tiếng sú/ng.
Một phát, hai phát, ba phát.
Tim tôi thắt lại dữ dội.
Tạ Lẫm!
“Thẩm Tinh, em đi trước đi!”
Tôi nhét chìa khóa xe vào tay em.
“Lái xe về biệt thự.”
“Quản gia sẽ bảo vệ em, rồi báo cảnh sát!”
“Anh, anh đi đâu?”
“Anh quay lại tìm Tạ Lẫm.”
“Nhưng—”
“Không có nhưng nhị gì hết!”
Tôi đẩy em ấy ra.
“Đi mau!”
Thẩm Tinh cắn môi, vành mắt đỏ hoe.
“Anh… anh phải cẩn thận.”
“Anh biết.”
Nhìn bóng em chạy xa dần, tôi quay người lao ngược trở lại.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày.
Nhưng tôi không thể dừng lại.
Tạ Lẫm vẫn còn ở đó.
Tên ngốc vì tôi mà sẵn sàng đi tìm cái ch*t… vẫn còn ở đó.
20
Chu Tứ ch*t rồi.
Tạ Lẫm đi tự thú.
Bao gồm cả năm người bị gi*t ba năm trước.
Tôi ngồi trên băng ghế dài trước cục cảnh sát, hai bàn tay siết ch/ặt đến cứng đờ.
Luật sư bước ra từ bên trong, vest chỉnh tề, nhưng vẻ mặt lại có phần phức tạp.
“Thẩm tiên sinh.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta.
“Nói đi.”
“Tình huống của Tạ tiên sinh… khá đặc biệt.”
“Trước hết là vụ Chu Tứ, được x/á/c định là phòng vệ chính đáng.”
“Thời điểm đó Chu Tứ có mang theo sú/ng, Tạ tiên sinh n/ổ sú/ng là để bảo vệ cậu và em trai cậu.”
“Vậy còn năm người kia?”
Luật sư mở tập hồ sơ.
“Đó chính là điểm đặc biệt.”
“Người thứ nhất, nguyên nhân t/ử vo/ng là tim ngừng đột ngột do dùng chất kí/ch th/ích quá liều.”
“Tạ tiên sinh chỉ là… cung cấp một số thông tin mang tính dẫn hướng.”
“Người thứ hai, bị kẻ th/ù tìm ra và ch/ém ch*t.”
“Tạ tiên sinh thừa nhận đã tiết lộ vị trí cho đối phương.”
“Người thứ ba, t/ử vo/ng vì dùng chất cấm quá liều.”
“Tạ tiên sinh đã m/ua chuộc ng/uồn cung, yêu cầu tăng liều lượng.”
Luật sư dừng lại một chút.
“Nhưng sau đó, Tạ tiên sinh đã tố cáo toàn bộ đường dây.”
“Giúp cảnh sát triệt phá một vụ án lớn liên quan đến m/a túy.”
Tôi sững người.
“Ý ông là sao?”
“Ý là, hành vi của Tạ tiên sinh tuy có liên quan đến xúi giục và tiếp tay…”
“Nhưng không trực tiếp ra tay gi*t người.”
Luật sư đẩy gọng kính.
“Hơn nữa, sáu người đó vốn đã có nhiều tiền án tiền sự.”
“Có kẻ liên quan đến xã hội đen, có kẻ buôn b/án m/a túy, có kẻ phạm tội nghiêm trọng…”
Tay tôi bắt đầu run lên.
“Vậy rốt cuộc thì sao?”
“Ước tính ban đầu… khoảng từ năm đến mười năm.”
“Nếu cải tạo tốt, ba năm là có thể xin ân xá có điều kiện.”