Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 642: Em gái anh không có khả năng nghịch thiên như vậy

05/03/2025 18:13

Beta: KK

……………………………………………

Tiếng “anh trai” này của Diệp Oản Oản tựa như sấm sét n/ổ vang trong đầu của Diệp M/ộ Phàm.

“Oản… Oản Oản… Anh là Oản Oản? Mịa nó! tôi có phải là đang nằm mơ hay không! Em… Em chính là lão đại mới nhậm chức ở Quang Diệu – Diệp Bạch? Không đúng, Diệp Bạch không phải là đàn ông sao! Không đúng không đúng, Diệp Bạch lại là phụ nữ?” Diệp M/ộ Phàm cả người đều ngốc nghếch rồi, lời nói đã bắt đầu không mạch lạc.

“Có cần thiết phải kinh ngạc như vậy không?” Diệp Oản Oản hơi hơi nhíu mày, lười biếng ngồi xuống một bên ghế sa lon.

Giờ phút này, Diệp Oản Oản mặc dù vẫn là một thân trang phục nam, nhưng quanh thân khí chất á/c liệt trong trẻo lạnh lùng đã hoàn toàn biến mất, vẻ mặt cũng nhu hòa xuống, dần dần thêm mấy phần cảm giác quen thuộc.

Diệp M/ộ Phàm lúc này mới rốt cục có chút tin tưởng, người trước mắt thật sự là em gái nhà hắn, che trái tim thiếu chút nữa chợt ngừng đ/ập, “Nói nhảm! Anh mới vừa nãy thiếu chút nữa đều bị em dọa đến trái tim cũng ngưng đ/ập rồi đó biết không? Em đây quả thực là xuất q/uỷ nhập thần mà!”

Cấp trên của mình một giây liền trở thành em gái, ai có thể chịu được?

Diệp M/ộ Phàm nhìn cô một thân trang phục nam từ trên xuống dưới, khó có thể dùng lời diễn tả được mà nuốt nước miếng, “Em…em vậy… Thật biết chơi đó! Vậy chẳng lẽ em không bị người ta phát hiện sao?”

Diệp Oản Oản nâng cằm lên, chân mày khẽ nhếch, “Anh ruột cũng không phát hiện, anh cảm thấy người khác sẽ phát hiện sao?”

Diệp M/ộ Phàm tỏ vẻ, không cách nào phản bác.

“Không đúng không đúng, quan trọng là, em con mịa nó rốt cuộc là thế nào mà em có thể lăn lộn đến Hoàn Cầu, còn lăn lộn đến vị trí này?”

Phải biết, một nghệ sĩ của công ty bộ kinh tế tổng thanh tra quyền lợi thậm chí so với tổng giám đốc còn lớn hơn, đây là vị trí nắm thực quyền, cơ hồ nắm giữ tất cả nghệ sĩ cùng tài nguyên, nếu không Chu Văn Bân ban đầu cũng sẽ không ở Quang Diệu một tay che trời.

Làm sao lăn lộn đến bây giờ…

Diệp Oản Oản không khỏi nhớ lại hết thảy mọi chuyện phát sinh trong thời gian này…

Suy nghĩ kỹ một chút, vào tới nay quả thật coi như thuận lợi, tiến triển so với trong tưởng tượng của cô còn nhanh hơn.

Sự kiện Hàn Thiên Vũ để cho cô có được tư cách tiến vào công ty, Lạc Thần để cho cô đứng vững bước chân, Cung Húc càng là thu hoạch ngoài ý muốn, để cho cô tiết kiệm không ít thời gian, trực tiếp chen vào đẩy Chu Văn Bân đi.

Nghĩ như vậy … Cô có phải hay không hẳn là đối với Cung Húc tốt một chút?

Diệp Oản Oản phục hồi tinh thần lại, đơn giản nói với Diệp M/ộ Phàm một chút mình làm sao vào được Quang Diệu.

Mặc dù tin đồn có liên quan đến Diệp Bạch, Diệp M/ộ Phàm đã sớm có nghe thấy, nhưng lần này là em gái tự do phóng khoáng, không màng thế sự nhà mình chính miệng nói ra, thật sự là khiến cho hắn cảm thấy không tin nổi…

Sự kiện danh chấn toàn bộ giới giải trí “Hàn Thiên Vũ thô bỉ” lại là sự kiện em gái của hắn ở phía sau màn một tay tẩy trắng.

Không người giúp đỡ, lợi dụng thiên thời địa lợi nhân hoà để Lạc Thần một đêm bùng n/ổ, là em gái của hắn, đem Cung Húc từ chỗ Chu Văn Bân đào tới, cũng là em gái của hắn…

Vốn đang lo lắng đủ điều, lo lắng ở nơi này Lão Đại khôn khéo đ/áng s/ợ phía dưới không dễ giả mạo, lo lắng coi như hắn may mắn tiến vào cũng sẽ bị người coi thường, kết quả, Lão Đại chính là em gái của hắn, quả thực là hậu trường vững như bàn thạch, ai dám đụng đến hắn?

Diệp M/ộ Phàm nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản, bỗng nhiên cảm thấy cô kim quang lấp lánh.

“Cho nên nói… Kim Đô Bích Hải là em dùng sự kiện Hàn Thiên Vũ kia làm điều kiện, nhưng là cái tên cáo già đó lại âm thầm bày trò với em, dùng phòng khoản kếch xù kềm chế em!” Diệp M/ộ Phàm một mặt tức gi/ận.

Diệp Oản Oản hiện tại thu nhập mặc dù phi thường khả quan, nhưng nghĩ trả hết n/ợ phòng khoản ít nhất còn phải hơn mấy năm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
4 Đầm Ngang Chương 10
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu dung túng hoa khôi phá hỏng kỳ thi đại học của tôi, nhưng tôi đã được tuyển thẳng rồi

Chương 11
Trước thềm kỳ thi đại học, vị hôn phu từ nhỏ của tôi đột nhiên nói với tôi rằng cậu ta bị một hệ thống ràng buộc. Cậu ta buộc phải chinh phục hoa khôi của trường, nếu không sẽ bị hệ thống xóa sổ. Để chinh phục hoa khôi, vào đúng ngày cuối cùng trước khi hạn chót đăng ký thi đại học kết thúc, cậu ta đã dung túng cho cô ta đốt sạch hồ sơ đăng ký mà tôi đã chuẩn bị để đem lên văn phòng. "Thần Thần, em chỉ là mất đi cơ hội thi đại học năm nay thôi mà." "Nếu anh không chinh phục được Liễu Như Yên, anh sẽ mất mạng đấy! Em yêu anh như vậy, chắc chắn sẽ không trách anh đâu nhỉ!" "Em yên tâm, em không thi được, năm nay anh cũng sẽ không nghiêm túc thi đâu, sang năm chúng ta cùng nhau ôn thi lại." Tôi hỏi Cố Nhất Phàm: "Năm nay anh thật sự không nghiêm túc thi đại học nữa sao?" Cậu ta cười hì hì trả lời: "Tất nhiên rồi! Em vì anh mà không thể thi, anh chắc chắn phải đồng hành cùng em chứ!" Vậy thì tôi yên tâm rồi. Tôi không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai cậu ta rồi quay người bỏ đi. Cậu ta không biết rằng, hôm qua ở góc hành lang, tôi đã nghe thấy cậu ta nói chuyện với hoa khôi: "Lê Mộc Thần đúng là đồ ngốc, tôi chỉ cần lừa gạt vài câu là cô ta đã bỏ thi đại học rồi."
Sảng Văn
Vườn Trường
10